Mua sắm có thể được hiểu theo nhiều cách: mua hàng thuần túy hay tự thân đơn thuần là một thú vui giải trí riêng.
Mua sắm gắn liền với du lịch. Du khách có thể mua được những mặt hàng không có sẵn ở nhà, hoặc rẻ hơn, hay chất lượng tốt hơn so với những nơi khác, chưa kể đến những món quà lưu niệm gợi nhớ về chuyến đi. Mua sắm cũng có thể mở rộng đến việc sắm sửa đồ mang theo trước hoặc trong chuyến đi. Một số du khách lên kế hoạch du lịch dựa trên những cơ hội mua sắm; như bay đến Singapore hoặc Hồng Kông để mua quần áo hoặc máy ảnh và đồ điện tử miễn thuế.
Đánh giá nơi mua sắm
[sửa]Tôi luôn nói rằng đi shopping còn rẻ hơn đi khám bác sĩ tâm lý.
— Tammy Faye Bakker
Ngay cả người bán hàng tồi tệ cũng có thể có vài món hời hoặc là nơi duy nhất bán thứ bạn muốn, và ngay cả người bán hàng xuất sắc cũng có thể đưa một số thứ rác rưởi đắt đỏ – nhưng cũng có một số quy tắc chung để tìm được những nơi tốt và tránh những nơi tồi tệ.
Sân bay là bức tranh đa sắc màu; nhiều cửa hàng bán giá cao kinh khủng, nhưng đôi khi mua đồ miễn thuế lại rất tuyệt và cũng có thể có vài món hời trong số ấy.
Nơi tốt
[sửa]Có một số món hời ở khu du lịch. Những nơi này thường có nhiều mặt hàng hướng đến khách du lịch hơn so với những nơi khác và cơ sở vật chất cũng có thể tốt hơn; như có nhiều nhân viên nói tiếng Anh hơn hoặc chấp nhận thẻ tín dụng nước ngoài mà các cửa hàng khác thì không. Tuy nhiên, giá cả thường cao từ hơn chút đỉnh cho đến rất nhiều so với những nơi khác, đặc biệt đối với nơi bẫy du lịch nên hãy cẩn trọng. Nhất là nếu định mua những mặt hàng đắt tiền, thường sẽ đáng giá hơn nếu tìm ra những ưu đãi tốt hơn nơi khác.
Thành phố miền biên thường có nhiều mặt hàng giá rẻ, nhắm đến những người qua biên giới để tìm mua những thứ rẻ hơn hoặc chất lượng cao hơn ở nước kia. Nhưng hãy cẩn trọng, vì một số cửa hàng lợi dụng du khách bằng cách bán hàng kém chất lượng hoặc giá cũng gần đắt như nước láng giềng.
Thường sẽ mua được hàng tốt hơn nếu tìm hiểu xem nơi dân địa phương mua sắm ở đâu. Đặc biệt, các cửa hàng bách hóa địa phương có thể cung cấp hàng hóa chất lượng tốt với giá cả phải chăng. Ở nhiều nơi có chợ phiên hoặc khu chợ truyền thống rất rực rỡ sắc màu, rất đáng ghé thăm ngay cả khi không định mua gì. Nếu biết cách mặc cả sẽ mua được giá hời, còn một khi thích giá rõ ràng và đảm bảo chất lượng, cửa hàng bách hóa có lẽ sẽ phù hợp hơn.
Có vài kiểu cửa hàng chuyên biệt đáng để xem xét.
- Nhiều bảo tàng có cửa hàng bán bản sao hiện vật trưng bày chất lượng cao. Các tổ chức lớn như Bảo tàng Anh hay Viện Smithsonian có những cửa hàng rất tốt. Ngay cả bảo tàng nhỏ cũng thường sở hữu những cửa hàng chất lượng.
- Một số di chỉ khảo cổ cũng có cửa hàng bán đồ lưu niệm rất tốt.
- Nhiều phòng trưng bày nghệ thuật (gallery) bán sách hay tranh in chất lượng tốt. Các họa sĩ hoặc nhiếp ảnh gia địa phương cũng có thể bán tác phẩm tại đâu đó loanh quanh.
- Ngoài ra còn có nhiều cửa hàng do chính quyền điều hành, chẳng hạn như các cơ sở thủ công mỹ nghệ trung ương Ấn Độ ra đời chuyên để quảng bá các sản phẩm thủ công mỹ nghệ địa phương.
Giá cả không quá rẻ và hầu hết đều không thể mặc cả, trừ một số phòng trưng bày có thể cho phép. Đổi lại, chất lượng nhìn chung khá cao, mặt hàng đôi khi khá độc đáo, và cũng không cao quá so với việc dạo mua ở khu du lịch hay chợ địa phương.
Nơi tệ
[sửa]Theo nguyên tắc chung, bất kỳ người bán nào có thị trường độc quyền đều sẽ xu hướng lợi dụng đẩy giá lên cao; lý do chính đáng viện cớ tiền thuê mặt bằng rất cao. Ví dụ như cửa hàng ở sân bay và khách sạn, nhất là các cửa hàng duy nhất phục vụ du khách được xe buýt chở đến điểm tham quan.
Nơi càng lớn thì vấn đề này càng ít xảy ra. Tại sân bay lớn, trung tâm thương mại cạnh khách sạn, hay cả dãy phố toàn cửa hàng du lịch, cạnh tranh khiến cho họ phải giữ giá cả ở mức hợp lý. Sân bay quốc tế Hồng Kông thậm chí còn có biển quảng cáo "đảm bảo giá cả trung tâm thị thành".
Thuật ngữ miệt thị bẫy du lịch (tourist trap) được dùng để chỉ những nơi có giá quá cao, tạo nên nhằm mục đích thu hút du khách từ xa, thường được quảng cáo rầm rộ, với các điểm tham quan, cửa hàng quà tặng và nhà hàng đắt đỏ. Chúng có thể được đặt gần các điểm tham quan tự nhiên hoặc văn hóa nổi tiếng. Nếu ghé thăm một điểm nổi tiếng, hãy so sánh giá cả tại nhiều nơi khác nhau để ra quyết định.
Nhiều nơi (phổ biến khắp châu Á) phổ biến việc chi hoa hồng cho hướng dẫn viên. Khi hướng dẫn viên du lịch, tài xế taxi, người bán hàng rong hoặc thậm chí một người lạ "thân thiện" nào đó đưa bạn đến những cửa hàng như vậy, họ sẽ nhận được hoa hồng trên mọi thứ bạn mua. Hầu hết những nơi này đều bán giá quá cao, và thường thì hoa hồng càng cao cho hướng dẫn viên tham lam thì khiến du khách càng ghét.
Khi vào chợ, hay chỉ đơn giản tản bộ dọc đường phố, bạn sẽ bị một số người tiếp cận chào mời dẫn đến cửa hàng. Tất nhiên họ không làm không công mà hưởng hoa hồng nên nhìn chung hãy tránh xa hoặc lịch sự từ chối.
Xem Các kiểu lừa đảo phổ biến để biết thêm về những kiểu mua bán tệ hại khác.
Cửa hàng bách hóa
[sửa]
- Xem thêm: Nhà bán lẻ truyền thống
Đối với nhiều du khách, cửa hàng bách hóa địa phương có thể là những nơi mua sắm tốt. Giá cả thường cao hơn một chút so với chợ hay hàng bán rong, nhưng chất lượng cũng có thể cao hơn và không cần phải mặc cả, nguy cơ lừa đảo cũng thấp hơn đáng kể. Điều hòa mát mẻ và không bị chèo kéo cũng đem lại sự thoải mái khi mua sắm.
Ngoại lệ là khi cần các mặt hàng chuyên dụng như máy ảnh hay đồ lặn hoặc leo núi. Nhìn chung, cửa hàng chuyên dụng sẽ tốt hơn cửa hàng bách hóa.
Cửa hàng bách hóa phổ biến vào thế kỷ 19, cho đến thế kỷ 21, phần nhiều đã bị các trung tâm mua sắm (mall) thay thế nhưng chúng vẫn tồn tại song song với nhau.
Một số thành phố có các nhà bán lẻ truyền thống mang tính lịch sử nổi tiếng về kiến trúc và cách trưng bày, thu hút du khách ngay cả khi không định mua sắm. Những nơi này thường phục vụ phân khúc thị trường cao cấp và có giá khá đắt.
Mẹo mua sắm
[sửa]- Xem thêm: Tiền, Du lịch tiết kiệm, Các kiểu lừa đảo phổ biến

- Mang ít hành lý. Bạn có thể giảm bớt hành lý khi bằng cách mua quần áo và đồ dùng vệ sinh cá nhân tại nơi đến, đặc biệt với điểm đến giá rẻ với nhiều cơ hội mua sắm. Khi trở về cũng có thể giảm trọng lượng hành lý bằng cách quyên góp quần áo cũ cho các tổ chức từ thiện địa phương.
- Xem giá trước khi mua. Với bất kỳ dự định mua sắm lớn nào, trước khi đi hãy tìm hiểu mức giá áp dụng tại nhà, cửa hàng và shop trực tuyến. Khi mới đến một quốc gia xa lạ, chỉ có thể đoán xem món hàng nào đó rẻ hay đắt theo mức địa phương. Tại khu du lịch, như sân bay, cửa hàng trong khách sạn và các điểm tham quan văn hóa, giá cả thường bị đội lên. Dạo qua vài cửa hàng có thể cho biết mức giá thông dụng đối với những mặt hàng quen thuộc. Hãy ghi nhớ mặt hàng và giá cả tại sân bay hoặc khách sạn để biết có thể mua khi quay lại không.
- Ước lượng giá món nhỏ, tính chính xác cho món lớn. Hãy dùng nguyên tắc ước lượng để so sánh giá các mặt hàng rẻ tiền. Ví dụ, bạn sống ở Mỹ và đến Nhật Bản, khi tỷ giá 1 đô la Mỹ ăn 88 yên. Vì 88 gần bằng 100, nguyên tắc ước lượng là bỏ đi hai số 0 khỏi giá, tuy nhiên điều này sẽ khiến món hàng bị đánh giá thấp hơn khoảng 12%. Cách này ổn để nhanh chóng biết rằng có đáng trả 290 yên cho một ly nước hay không. Tuy nhiên, nếu mua máy ảnh trị giá 35.000 yên, thì phải biết ở Mỹ đang có giá khoảng 310 đô la và tính ra con số gần đúng hơn.
- Hãy cẩn thận với hệ thống điện, mã hóa vùng không tương thích khi xem xét đồ điện tử. Rồi mua cả xe hơi thì liệu có được đăng ký sử dụng tại nước mình không. Vừa hay vừa dở là có khá nhiều tiêu chuẩn để tự do (hay buộc phải) lựa chọn.
- Chú ý việc bảo hành. Ví dụ, bảo hành của nhà sản xuất đối với máy ảnh hoặc hàng điện tử thường chỉ áp dụng cho thiết bị do đại lý ủy quyền bán ra tại quốc gia đó . Người nước ngoài có thể tiết kiệm được khá nhiều tiền bằng cách mua hàng tại cảng miễn thuế như Hồng Kông, hoặc mua thiết bị "chợ xám" (không phải do nhà phân phối ủy quyền) tại nhà, nhưng nếu sản phẩm bị hỏng trong thời gian bảo hành thì lại không được hưởng dịch vụ bảo hành miễn phí tại địa phương. Thậm chí, một số nhà sản xuất từ chối sửa chữa các sản phẩm được bán trên "thị trường xám" này, thậm chí còn không cả bán chi tiết bảo hành cho cơ sở sửa chữa độc lập bên ngoài.
- Mua sắm sau cùng. Một số lý do để hoãn việc mua sắm đến cuối chuyến đi (ngoại trừ các thiết bị cần thiết):
- Biết rõ còn bao nhiêu tiền để chi trả
- Đã quen hơn với mức giá, có sẵn hàng và chất lượng (xem phía trên).
- Đỡ phải mang nhiều đồ suốt chuyến đi cùng với nguy cơ mất đồ.
- Có thể phải trả thuế hải quan.
- Nắm rõ giới hạn miễn thuế của quốc gia bạn và mức phí phải trả khi quá giới hạn này. Các quy định có thể khác nhau đáng kể, ví dụ Mỹ hoặc Canada không đánh thuế đối với đá quý chưa gắn nhưng lại đánh thuế đồ trang sức, nên mang đồ gắn nhiều đá quý lại có thể vượt qua mức miễn thuế. Một số mặt hàng phải được khai báo và tính tổng vào hạn mức thuế bất kể giá cả hay giá trị, như thuốc lá hoặc rượu.
- Nếu mang theo bất kỳ vật dụng đắt tiền nào (phổ biến là thiết bị máy ảnh và đồ trang sức), hãy xem Chứng minh sở hữu để có thông tin về cách tránh thuế khi tái nhập về nước.
- Ngoài việc thu thuế, cán bộ biên phòng thường thực thi quy định khác. Xem phần dưới đây để biết thêm thông tin về các hạn chế pháp lý và hạn chế khác đối với mặt hàng nhập khẩu.
- Một số nơi đừng ngại phải sẵn sàng mặc cả vì đó là cách duy nhất để được giá hợp lý.
Mua đồ miễn thuế có thể giúp tiết kiệm tiền, đặc biệt là đối với các mặt hàng như rượu và thuốc lá, hay đối với du khách đến từ những nơi có thuế suất cao như các nước Bắc Âu. Xem bài viết riêng đó biết các lưu ý cần thận trọng.
Mặc cả
[sửa]Mỗi nơi có cách mặc cả khác nhau, nên hãy tìm hiểu trước khi đi ngay cả trong trường hợp chỉ là vài món quà lưu niệm. Mặc cả thường xảy ra khi mua hàng rong hoặc cửa hàng bán lẻ nhỏ. Ở nơi mà việc mặc cả là đương nhiên thì nắm được mức giá thông thường tại điểm đến càng quan trọng hơn bao giờ hết.
Chỉ nên mặc cả nếu giá niêm yết tiêu tốn ngân sách dành ra du lịch, hoặc quá vô lý so với mức địa phương.
Mua sắm mùa cao điểm
[sửa]Có những thời điểm trong năm mà rất nhiều người đi mua sắm; chẳng hạn như Giáng Sinh ở các nước Cơ Đốc giáo (và ngày càng phổ biến ở các nước khác). Tại Hoa Kỳ, Thứ Sáu Đen (ngày sau Lễ Tạ ơn) là ngày khởi đầu cho mùa mua sắm Giáng Sinh. Tại Trung Quốc, Ngày Độc thân (11/11) là ngày mua sắm chính. Dưới đây là vài lời khuyên cho việc mua sắm mùa cao điểm.
- Khi vào trung tâm thương mại hoặc các địa điểm bán lẻ khác, hãy tránh cửa hàng lớn, nổi tiếng mà tìm các cửa hàng nhỏ hơn, biết đâu lại có thứ mình cần.
- Nếu biết chính xác muốn mua gì, mua ở đâu, hàng đặt đâu, hãy đi thẳng đến đó càng nhanh càng tốt. Điều này giúp tiết kiệm thời gian, giảm ùn tắc tại quầy thu ngân, cửa ra vào, xung quanh các kệ và lối đi.
- Nếu chỉ đến dạo chơi và ngắm nghía hàng hóa, hãy tránh gây tắc nghẽn đường đi như chỗ thu ngân, tránh đứng nán lại ở cửa ra vào và tránh đường và kệ cho khách hàng khác lấy đồ.
- Tránh tụ tập đông người trong cửa hàng và gần lối vào, đỡ gây ùn tắc và không làm phiền người khác mua hàng.
- Đừng tranh giành món đồ cuối cùng với người khác. Cửa hàng có thể vẫn còn trong kho (cứ hỏi thử) và rất có thể cũng bán trực tuyến.
- Nếu cửa hàng định đến có vẻ quá đông, hãy dành chút thời gian ghé vào cửa hàng gần đó vắng hơn. Điều này giúp bạn có trải nghiệm về cửa hàng khác cùng món đồ khác, còn cửa hàng kia cũng không bị quá tải.
- Tuân thủ quy tắc ứng xử đối với những khách hàng khác (như nhường chỗ ngồi trên ghế dài hoặc ghế tựa cho phụ nữ mang thai...).
- Cư xử tốt với nhân viên cửa hàng. Họ phải tiếp xúc với hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người mỗi ngày, có thể rất mệt mỏi.
- Hãy mua sắm tại cửa hàng địa phương nếu có thể, tránh cửa hàng lớn, thương hiệu nổi tiếng mà tới các cửa hàng nhỏ hơn, những cửa hàng đặc trưng trong cộng đồng. Điều này không chỉ thúc đẩy nền kinh tế địa phương mà nhất là còn không bị đông khách quá.
- Tùy thuộc từng địa điểm, có thể phải xếp hàng dài chờ đi vệ sinh. Cố gắng đừng đứng vào hàng nếu quá dài, làm cản trở việc mua hàng gần nhà vệ sinh và việc chờ đợi sẽ rất khó chịu. Hãy đi vệ sinh ngay trước khi đi và cố gắng nhịn đến khi quay lại. Nếu cần đi vệ sinh khi đang mua sắm, hãy cố gắng đi khi thấy nhà vệ sinh không có hàng dài chờ đợi.
Mua gì
[sửa]
Đồ thủ công mỹ nghệ là quà lưu niệm phổ biến. Giá cả của đồ thủ công mỹ nghệ thường phản ánh mức thu nhập địa phương; khiến chúng rẻ ở các vùng như châu Phi nhiệt đới, nhưng lại khá đắt ở Tây Âu. Mexico đặc biệt nổi tiếng với hàng thủ công artesanía đa dạng.
Các loại vải như cotton, len và lụa phổ biến để làm quà lưu niệm chất lượng cao, đặc biệt là thảm và quần áo. Quần áo là thứ không cần thiết nhất khi đi du lịch gọn nhẹ. Ngoài ra, mua tại địa phương cũng phù hợp với khí hậu tại đó luôn, nhưng mang về còn phù hợp không thì lại là vấn đề khác. Hãy lưu ý đến tiêu chuẩn kích cỡ quần áo khác nhau; ví dụ, người mặc size L phương Tây có thể cần size XXXL ở Trung Quốc. Khi đi du lịch đến các nước có thu nhập thấp, hãy cân nhắc dùng thợ may địa phương ; điều này có thể khá phải chăng vì chi phí nhân công thấp, đặc biệt nếu vải phù hợp cũng rẻ. Giày bốt thủ công cũng là một lựa chọn tốt tại một số nươi.
Đồ ăn thức uống tại nước ngoài cũng là mặt hàng phổ biến, nhất là những món ngon không có sẵn ở nhà, hoặc làm quà lưu niệm từ các tour du lịch nông nghiệp. Tuy nhiên, đồ này dễ hỏng và có thể bị hạn chế nhập khẩu. Chợ thực phẩm truyền thống có thể là nơi mua sắm thú vị.
Thức uống có cồn có giá cả và nguồn cung rất khác nhau, có thể mua được với giá hời tại cửa hàng miễn thuế. Tuy nhiên, chai lọ dễ vỡ và nặng, có thể bị hạn chế nhập khẩu. Người mua sắm thông minh luôn biết giá các nhãn hiệu yêu thích của mình, cả ở trong nước và ở điểm đến. Cửa hàng miễn thuế sân bay thường có mức giá đội lên rất cao, nên tiết kiệm thuế lại chẳng được bao nhiêu. Tuy nhiên, mua rượu mạnh ở nước sản xuất, như Tequila và Mezcal ở Mexico hay Pisco ở Peru có thể rẻ hơn rất nhiều so với mua trong nước – nhưng rượu vodka Phần Lan chắc chắn rẻ hơn ở Estonia, nơi thuế thấp hơn.
Những mặt hàng như kính mắt cũng có thể rẻ hơn đáng kể ở nước ngoài; như 135 đô la cho chiếc kính rẻ nhất theo đơn ở Canada, nhưng sang Philippines chỉ có 35 đô la; du khách đó cuối cùng đã trả 125 đô la cho cặp kính chất lượng cao ở Philippines. Một số du khách cũng đi làm nha khoa hoặc phẫu thuật ở nước ngoài; xem Du lịch y tế.
Những mặt hàng đắt tiền như đồ điện tử có thể rẻ hơn ở nước khác nếu nước bạn có thuế quan cao. Người ta nói rằng du khách từ Nam Mỹ đã có thể trả tiền vé máy bay khứ hồi đến Miami chỉ bằng số tiền tiết kiệm được khi mua vài chiếc iPhone ở đó thay vì mua ở nhà.
Đồng hồ có thể được mua với nhiều mức giá khác nhau; từ hàng hiệu Thụy Sĩ cho đến chiếc đeo tay rẻ tiền không rõ nguồn gốc bên lề đường.
Vật dụng cần thiết khi đi du lịch
[sửa]Ở mức độ đơn giản nhất, đi du lịch cần mang theo quần áo, hành lý và đồ vệ sinh cá nhân. Có thể mang theo từ nhà hoặc mua tại điểm đến. Có những lập luận ủng hộ và phản đối cả hai lựa chọn này, rốt cuộc đó chỉ là sở thích cá nhân mỗi người. Rõ ràng, nếu kén chọn về thương hiệu ưa thích, hãy mang từ nhà. Trong khi mua tại điểm đến có thể giúp bạn tiết kiệm chi phí hành lý ký gửi khi bay.
Mua những đồ này tại điểm đến có thể rẻ hơn tại quốc gia có thu nhập thấp, hoặc khi đồng tiền của nước bạn mạnh. Cần lưu ý rằng một số mặt hàng, như kem chống nắng ở Đông Nam Á thường đắt hơn nhiều so với nơi khác và chất lượng cũng thấp hơn (ví dụ: kem chống nắng bán ở các nước đang phát triển thường có chỉ số SPF thấp hơn so với các nước phát triển). Điều này cũng giúp tiết kiệm không gian hành lý, nhưng lại tốn thời gian (xem Quản lý thời gian).
Mặt hàng cụ thể
[sửa]Một số điểm đến nổi tiếng với mặt hàng đặc trưng:
- Thảm được sản xuất dọc theo Con đường tơ lụa và khéo mặc cả thì giá sẽ rẻ hơn đáng kể so với những nơi khác. Có rất nhiều loại thảm khác nhau, mỗi vùng và đôi khi mỗi làng đều có thiết kế riêng. Thảm dệt tinh xảo nhất nhất tại các trung tâm lớn ở Iran và Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng Kavkaz, Turkmenistan, Afghanistan và Baluchestan cũng nổi tiếng không kém. Hầu hết mọi nơi đều có thảm dệt, từ Trung Quốc ở phía đông tới Romania và Bắc Phi ở phía tây, nghề dệt thảm là ngành thủ công nghiệp quan trọng ở cả Ấn Độ và Pakistan.
- Máy ảnh và đồ điện tử tại các cảng miễn thuế như Singapore, Hồng Kông, Saint Thomas (quần đảo Virgin thuộc Mỹ) hoặc Saint Martin vùng Caribe. Vài thập kỷ trước, đây là những nơi rẻ nhất để mua các mặt hàng này; nhưng nay thì không chênh lệch bao nhiêu so những nhà cung cấp lớn phương Tây, tuy rằng một số ít thì giá vẫn hời. Thâm Quyến có các chợ điện tử với nhiều loại sản phẩm tiêu dùng, và là nơi đặc biệt tốt để mua drone (lưu ý các hạn chế pháp lý). Xem thêm Nhiếp ảnh du lịch và quay phim.
- Đá quý có mặt khắp thế giới, nhưng một số nơi nổi tiếng với những loại đá quý nhất định. Xem chi tiết trong bài Đá quý.
- Đồ trang sức cao cấp xuất hiện tại vùng đá quý nổi nào cũng như khu mua sắm lớn khắp thế giới. Tuy nhiên, món hời nhất lại nằm ở các cửa hàng trong bảo tàng hoặc di chỉ khảo cổ, nơi bán bản sao đồ cổ.
- Nhà đấu giá: Đối với một số mặt hàng cao cấp — chẳng hạn như tác phẩm nghệ thuật hoặc đồ cổ hàng đầu, đồ trang sức hoặc thảm, xe cổ và rượu vang quý hiếm — hãy nghĩ đến các nhà đấu giá quốc tế lớn; hoặc đơn thuần ghé vào ngay cả khi không có ý định đấu giá. Christie, Sotheby và Bonham đều được thành lập vào những năm 1700 và có trụ sở chính tại Luân Đôn; Arcturial ở Paris và Julien ở Los Angeles là những đối thủ khác trên thị trường đấu giá. Tất cả các công ty này hiện đều có chi nhánh tại những thành phố khác trên khắp thế giới.
- Văn hóa dân gian Bắc Âu, đặc biệt là văn hóa Sami, nổi tiếng với các sản phẩm thủ công mỹ nghệ bằng gỗ, dệt may và kim loại. Cần lưu ý rằng hàng thủ công mỹ nghệ Bắc Âu khá đắt do thuế cao và chi phí nhân công cao.
Hạn chế
[sửa]- Xem thêm: Đi qua biên giới, Chứng minh sở hữu
Có những quy định pháp lý hoặc hạn chế khác đối với nhiều loại hàng hóa và khác nhau đáng kể giữa từng nước.
Bất kỳ thứ gì có thể mang mầm bệnh đều có khả năng bị hạn chế; hầu hết các quốc gia đều hạn chế nhập khẩu thực vật, động vật, hạt giống (gồm cả hạt cà phê chưa rang) và một số thực phẩm. Ví dụ, Anh Quốc không có bệnh dại và không cho phép nhập khẩu hầu hết các loài động vật nếu không được kiểm dịch, hải quan Úc sẽ tiêu hủy hết sản phẩm da cừu từ một số khu vực do nguy cơ bệnh than.
Nhiều nước hạn chế xuất khẩu đồ cổ hoặc di vật; xem Di chỉ khảo cổ và bài viết mỗi quốc gia để biết thêm chi tiết (hãy giả định rằng sẽ có ít nhất một số hạn chế ngay cả khi không được đề cập). Kể cả không quá cũ cũng không được nếu coi đó là di sản quốc gia. Các địa điểm du lịch hoặc cửa hàng bảo tàng thường có bản sao chất lượng tốt, hoàn toàn hợp pháp (nhớ lấy và giữ giấy tờ chứng minh vì bản sao chất lượng tốt đôi khi có thể bị nhầm với hiện vật gốc).
Công ước quốc tế hạn chế xuất khẩu ngà voi và sản phẩm từ các loài có nguy cơ tuyệt chủng, hình phạt đi kèm khá nặng. Nếu muốn mua sản phẩm từ ngà voi, cách dễ nhất là chỉ mua hàng giả. Một số đồ cổ được miễn trừ khỏi lệnh cấm, nhưng việc giao dịch khá phức tạp; ít nhất cần phải kiểm tra chi tiết pháp lý và đảm bảo người bán cung cấp đầy đủ giấy tờ chứng minh món hàng đó thực sự là đồ cổ. Tiếp theo là nghĩ tới hạn chế xuất khẩu đồ cổ.
Có những hạn chế đối với việc vận chuyển chiến lợi phẩm săn bắn Sau vụ giết hại sư tử Cecil ở Zimbabwe tháng 7 năm 2015, vụ việc được cho là bất hợp pháp và chắc chắn gây tranh cãi, nhiều hãng hàng không đã cấm hoàn toàn việc vận chuyển. Xem chi tiết trong bài Săn bắn.
Bản quyền hoặc nhãn hiệu cũng có thể là vấn đề; các bản sao giá rẻ của nhiều mặt hàng mang thương hiệu cao cấp được bày bán tràn lan nhiều nơi, nhưng chúng có thể bị tịch thu tại biên giới. Người mang theo có thể bị bắt giữ, đặc biệt trong trường hợp số lượng lớn. Xem Mua sắm ở Trung Quốc.
Hiển nhiên phải hết sức thận trọng khi mang hàng phi pháp như ma túy hoặc vũ khí; ngay cả khi có đơn thuốc hoặc giấy phép ở nước này, chúng vẫn có thể bất hợp pháp ở nước khác. Ví dụ, mua các sản phẩm cần sa ở nơi hợp pháp (như Hà Lan hoặc một số bang Ấn Độ) rồi mang sang nước khác (hầu hết phần còn lại trên thế giới). Một số lệnh cấm có thể khiến nhiều người ngạc nhiên: mang thịt lợn hoặc rượu vào Ả Rập Xê Út là bất hợp pháp vì lý do tôn giáo. Một số sản phẩm có thể bị cấm vận chuyển giữa các khu vực pháp lý trong khi cả hai đều cho phép tại chỗ – mang cần sa từ thành phố New York đến New Jersey là bất hợp pháp theo luật liên bang Hoa Kỳ. Các mặt hàng khác như vũ khí hầu như luôn yêu cầu giấy tờ hợp lệ.
Sách báo cũng có thể gây rắc rối. Bất cứ thứ gì có thể bị coi là "tuyên truyền" từ Triều Tiên đều sẽ gây rắc rối ở cả hai miền Triều Tiên (nghiêm trọng hơn nhiều ở Bắc Triều Tiên). Các vật phẩm tôn giáo có thể khiến bị khám xét kỹ lưỡng hơn đề phòng truyền giáo mà chính quyền không ưa, từ không cho nhập cảnh cho đến bỏ tù chỉ vì một cuốn Kinh Thánh tại các nước Hồi giáo cực đoan. Mặc dù các tác phẩm bằng ngôn ngữ của bạn hoặc thứ tiếng tương đối "ít phổ biến" thường bị bỏ, nhưng những tài liệu có khả năng kích động bằng tiếng Anh, tiếng địa phương hoặc ngôn ngữ khu vực phổ biến vẫn có thể khiến rắc rối lớn ở những nước độc đoán.
Những thứ như thuốc men, xe cộ hoặc thiết bị điện cũng có thể gây rắc rối vì có thể không được chứng nhận an toàn tại điểm đến, ngay cả khi có kiểm định ở nơi khác. Vũ khí và một số loại thuốc có thể không bị cấm hoàn toàn nhưng cần phải xin phép đặc biệt để mang vào quốc gia đến và/hoặc quốc gia quá cảnh.
Điểm đến
[sửa]Xem thêm
[sửa]Mua sắm cá nhân