Monaco

Từ Wikivoyage
Châu Âu > Monaco
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm


Monaco
Vị trí
LocationMonaco.png
Quốc kỳ
Flag of Monaco.svg
Thông tin cơ bản
Thủ đô Monaco
Chính phủ Quân chủ lập hiến
Tiền tệ euro (EUR)
Diện tích 1,95 km2
Dân số 32.671 (ước tính tháng 7/2007)
Ngôn ngữ Tiếng Pháp (chính thức), tiếng Anh, tiếng Ý, Monegasque
Tôn giáo Công giáo Rôma (90%)
Hệ thống điện 230V/50Hz (ổ cắm châu Âu)
Mã số điện thoại +377
Internet TLD .mc
Múi giờ UTC +1

Công quốc Monaco là một quốc gia thành phố thuộc châu Âu. Quốc gia này nằm giữa Alps và Địa Trung Hải, giáp Pháp Riviera Pháp về phía tây và and Riviera Ý về phía đông. Đây là quốc nhất nhỏ thứ nhì thế giới, quốc gia nhỏ nhất là Vatican. Monte Carlo không phải là thủ đô mà là quận đóng trụ sở chính quyền. Monaco có bốn quận.

Tổng quan[sửa]

Lịch sử[sửa]

Monaco là nơi định cư của người Phoenicia từ thời Cổ đại. Năm 1215, người Genova đến xây dựng một lâu đài kiên cố trên khu đất thuộc Monaco hiện nay. Quyền kiểm soát lãnh thổ này lại chuyển sang cho dòng họ Grimaldi năm 1297.

Monaco là xứ bảo hộ của Tây Ban Nha (1524-1641) rồi đến Pháp (1641-1793) và bị sáp nhập vào Pháp từ năm 1793 đến năm 1814, đến năm 1861 Monaco mới được độc lập khỏi Pháp . Từ năm 1865, liên minh thuế quan đã nối kết Monaco với Pháp và hiệp định cơ bản năm 1918 thừa nhận quyền đại diện ngoại giao của công quốc. Monaco gia nhập Liên Hiệp Quốc năm 1993, và vẫn duy trì hiệp định chung về thuế quan với Pháp.

Hiến pháp năm 1911 quy định Monaco là một nước quân chủ lập hiến, hoàng tử là quốc trưởng. Ban lãnh đạo gồm một thủ hiến và 4 quan chức trong hội đồng Chính phủ. Thủ hiến là một công dân Pháp do Hoàng tử chọn từ những người do Pháp giới thiệu.

Thỏa ước Versailles năm 1918 cho phép Pháp có quyền "giúp bảo vệ hạn chế".

Hoàng tử cũng chia sẻ quyền lực với Hội đồng quốc gia (Quốc hội) gồm 24 thành viên làm việc theo nhiệm kỳ 5 năm.

Địa lý[sửa]

Monaco là một công quốc ở khu vực Tây Âu, nằm hoàn toàn trong lãnh thổ Pháp, bên bờ biển Côte d'Azur. Lãnh thổ Monaco trải dài trên 3 km, bề rộng không vượt quá từ 200 m đến 300 m, gồm bốn khu đô thị: Monaco-Ville, Monte-Carlo, Condamine, Fontvieille.

Chính trị[sửa]

Ông hoàng Albert II của MonacoNgày 17 tháng 12 năm 1962, Hiến pháp Monaco được ban hành, quy định quyền lập pháp thuộc về Hoàng thân và Hội đồng quốc gia (bao gồm 24 thành viên được bầu cử trực tiếp, nhiệm kỳ 5 năm). Quyền hành pháp được Hoàng thân giao cho Thủ tướng và 5 Cố vấn Chính phủ (Bộ trưởng). Quyền tư pháp hoàn toàn độc lập với Chính phủ, thuộc về các toà án. Nguyên thủ quốc gia là Hoàng thân Albert II (kế vị năm 2005). Thủ tướng là Jean Paul Proust. Cố vấn Chính phủ về Quan hệ đối ngoại và các vấn đề Kinh tế và Tài chính quốc tế là Frank Biancheri.

Monaco có 8 Đại sứ quán bổ nhiệm tại 17 quốc gia (tính đến ngày 1 tháng 5 năm 2008), chủ yếu tại Tây Âu, Mỹ và Toà thánh Vatican. Monaco có 2 Đại sứ không thường trực, được bổ nhiệm tại Úc, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản và Bồ Đào Nha. Ngoài ra, có 4 Phái đoàn thường trực bên cạnh các tổ chức quốc tế: tại New York bên cạnh Liên Hợp Quốc, tại Genève bên cạnh các tổ chức chuyên trách của Liên Hợp Quốc và các tổ chức quốc tế có trụ sở tại Thụy Sỹ, tại Strasbourg bên cạnh Hội đồng Châu Âu và tại Bỉ bên cạnh Liên minh châu Âu. Monaco có 113 Lãnh sự quán hoạt động tại 62 quốc gia, hai Tổng Lãnh sự quán tại London và New York.

2 Đại sứ quán thường trú tại Monaco là Sứ Quán Pháp và Sứ Quán Italia. 42 quốc gia bổ nhiệm Đại sứ kiêm nhiệm Monaco từ Paris, Madrid hoặc Bruxelles. Ngoài ra có 74 lãnh sự quán được bổ nhiệm tại Monaco.

Kinh tế[sửa]

Cảng Fontvieille.Kinh tế Monaco chủ yếu dựa vào du lịch. Dịch vụ ngân hàng và các sòng bạc được thành lập từ năm 1862. Chính sách thuế quan ưu đãi thu hút các công ty nước ngoài. Các ngành công nghiệp gồm có: chế tạo mĩ phẩm, hóa chất, điện tử, đóng tàu, xây dựng... Monaco hoàn toàn hợp nhất thuế quan với Pháp để thu và giảm thuế mậu dịch, đồng thời tham gia vào hệ thống thị trường EU qua liên minh thuế quan với Pháp.

Dịch vụ du lịch và thu thuế từ các sòng bạc là nguồn thu nhập chủ yếu của Monaco (25% PIB). Ngành ngân hàng-tài chính phát triển mạnh và đều. Ngành công nghiệp tập trung chủ yếu vào công nghiệp nhẹ, không huỷ hoại môi trường và có hàm lượng giá trị gia tăng cao chiếm 8% nguồn thu nhập ngân sách. Tuy chưa là thành viên chính thức của EU nhưng Monaco có quan hệ mật thiết với tổ chức này thông qua Hiệp định chung về thuế quan với Pháp. Đồng tiền của Monaco cũng là đồng euro.

Vùng[sửa]

Thành phố[sửa]

Các điểm đến khác[sửa]

Đến[sửa]

Bằng đường hàng không[sửa]

Sân bay gần nhất là sân bay quốc tế Côte-d'Azur của Nice (Pháp) có cự ly khoảng 40 km so với Monaco.tại nước Pháp láng giềng. Nó có các chuyến bay hàng ngày đến gần như tất cả các thành phố chính của Châu Âu, chẳng hạn như London và Paris. Có xe buýt thường xuyên Rapide Cote D'Azur kết nối Monte Carlo với cả hai nhà ga sân bay của Nice Sân bay Cote-d'Azur, và taxi luôn có sẵn bên ngoài các tòa nhà ga sân bay - mặc dù chắc chắn rằng một khoản phí được thoả thuận trước hoặc đồng hồ thực sự bật lên khi bắt đầu cuộc hành trình, do một số tay tài xế taxi Pháp tai tiếng về việc chặt chém khách du lịch.

Bằng trực thăng[sửa]

Heli-Air Monaco cũng hoạt động dịch vụ máy bay trực thăng giữa Nice và Monte Carlo. Sau khi thu thập hành lý tại sân bay Nice, bạn đi đến khu vực chờ đợi dịch vụ máy bay trực thăng. Phi hành đoàn mặt đất máy bay trực thăng sẽ chuyển bạn và hành lý của bạn từ sân bay Nice để sân bay trực thăng Nice, ở phía bên kia của sân bay, bằng xe. Các chuyến bay dọc theo bờ biển là đẹp, và bạn đất ngay tại mép nước tại sân bay trực thăng Monaco, trong đó dịch vụ xe đưa bạn trực tiếp đến khách sạn. Ngoài đến bằng du thuyền, đây là cách tốt nhất cho các du khách quốc tế tham gia Monaco. Giá thay đổi theo mùa, trong khoảng 100 € - 300 €. Họ tăng giá cao vọt lên đến € 700 hoặc hơn, tuy nhiên, tại Liên hoan phim Cannes, thường được tổ chức vào cuối tháng.

Bằng tàu hỏa[sửa]

Bản đồ Monaco

Monaco-Monte Carlo là ga đường sắt duy nhất của công quốc. Nó được điều hành bởi các công ty đường sắt Pháp SNCF. Nó nằm khoảng 300m trở lại từ cảng Port Hercule. Có kết nối tốt với các khu vực gần đó củaa Pháp và Ý được các tuyến tàu chạy chủ yếu là bởi SNCF và cũng Trenitalia. Có 2-4 chuyến tàu mỗi giờ đi Nice, Cannes, Menton và Ventimiglia (Ý).

Tàu để tiếp tục vùng xa cũng dừng lại ở Monaco, chẳng hạn như 'Ligure (Marseille - Milan), của Tàu Bleu (Paris - Ventimiglia), tốc độ cao TGV (Nice - Paris, 6h30m) và tàu hành trình dài nhất hoàn toàn ở châu Âu (Nice - Moscow, 47h) chạy bằng đường sắt Nga.

Từ Ventimiglia, dễ dàng hơn không sử dụng các quầy hay máy Trenitalia. Tới đại lý du lịch (chỉ một) bên trong nhà ga, được đánh dấu bằng các dấu hiệu của SNCF (đường sắt Pháp). Vé khứ hồi không gắn với một tàu cụ thể cũng có sẵn. Nhớ để xác nhận vé của bạn ngay trước khi lên máy bay bằng cách sử dụng máy trên các sân ga.

Bằng ô-tô[sửa]

Có thể dễ dàng đến Monaco bằng cách qua biên giới từ Pháp hoặc Ý bởi một mạng lưới các đường cao tốc, thường được sử dụng nhất trong số đó là A8 chạy về phía tây từ Monte Carlo đến Nice và Marseilles, và phía đông về phía biên giới Ý .

Giữa Nice và Monaco, cũng có thêm ba đường có cảnh quan xung quanh đẹp: Basse Corniche (Quốc lộ 98), dọc theo biển, Moyenne Corniche (Quốc lộ 7), đi qua Eze-Village, và Grande Corniche, đi qua La Turbie và Col d'Eze (Eze pass). Lái xe trên tất cả các tuyến đường này đều có tầm nhìn ngoạn mục trên đường bờ biển. Đối với điều trị ngoại đặc biệt, thuê một chiếc xe thể thao chuyển đổi từ dịch vụ cho thuê sân bay nhiều và mất trong Riviera của Pháp trong phong cách.

Chuyến đi taxi đến và đi từ Nice cũng phải chăng.

Bằng buýt[sửa]

Bằng tàu thuyền[sửa]

Đi lại[sửa]

Ngôn ngữ[sửa]

Ngôn ngữ chính thức của Monaco là tiếng Pháp. Ngôn ngữ quốc gia theo truyền thống là Monégasque, nhưng hiện chỉ được một thiểu số nhỏ dân cư sử dụng. Ngôn ngữ này tương tự như tiếng Liguria được sử dụng tại Genoa. Ở khu vực cũ của Monaco, các bảng hiệu trên đường phố được thể hiện bằng cả tiếng Pháp và tiếng Monégasque. Tiếng Ý cũng được một phần khá lớn cư dân công quốc sử dụng, đa số họ những người nhập cư từ Ý. Tiếng Anh được cư dân người Anh và Mỹ sử dụng.

Mua sắm[sửa]

Chi phí[sửa]

Thức ăn[sửa]

Đồ uống[sửa]

Chỗ nghỉ[sửa]

Học[sửa]

Làm[sửa]

An toàn[sửa]

Y tế[sửa]

Tôn trọng[sửa]

Liên hệ[sửa]


Bài hướng dẫn này chỉ mới ở dạng dàn bài nên nó cần bổ sung nhiều thông tin hơn. Hãy mạnh dạn sửa đổiphát triển nó!