Châu Âu > San Marino

San Marino

Từ Wikivoyage
Jump to navigation Jump to search


San Marino
Vị trí
LocationSanMarino.png
Quốc kỳ
Flag of San Marino.svg
Thông tin cơ bản
Thủ đô San Marino
Chính phủ Cộng hoà
Tiền tệ euro (EUR)
Diện tích 61,2 km2
Dân số 27.730 (ước tíng tháng 7/2002)
Ngôn ngữ Tiếng Ý
Tôn giáo Công giáo Rôma
Hệ thống điện 230V/50Hz (châu Âu, ổ cắm Ý)
Mã số điện thoại +378 (+0549 từ Ý)
Internet TLD .sm
Múi giờ UTC+1

San Marino là một quốc gia ở phía nam Châu Âu, nằm lọt trong nước Ý. Đây là quốc gia nhỏ thứ ba thế giới, nhỏ nhất là Vatican, nhỏ nhì là Monaco. Quốc gia này tuyên bố là nước cộng hoà cổ xưa nhất.

Tổng quan[sửa]

Lịch sử[sửa]

Theo truyền thuyết, San Manno được thành lập vào thế kỉ 4 bởi một người thợ khắc đá Thiên Chúa giáo tên là Marino từ vùng Dalmatia đến đây lánh nạn tránh cuộc truy lùng, bách hại đạo dưới triều Hoàng đế Diocletianus. Nền độc lập của San Marino được Giáo hoàng Urban VIII thừa nhận năm 1631. Có lẽ đây là một trong những quốc gia cộng hòa độc lập lâu đời nhất trên thế giới.

Năm 1862, San Marino và Italia kí hiệp ước thuế quan và hiệp ước hữu nghị, hiệp ước được kí kết lại theo định kì. San Marino tuyên chiến với Đức trong chiến tranh thế giới thứ nhất, nhưng lại cố gắng duy trì tính trung lập trong chiến tranh thế giới thứ hai. San Marino gia nhập Liên Hiệp Quốc năm 1992.

Trong chiến tranh thế giới thứ nhất, khi Ý tuyên chiến với Đế quốc Áo-Hung ngày 23 tháng 5 năm 1915, San Marino vẫn thái độ trung lập và Ý đã có một cái nhìn thù địch về tính trung lập của San Marino, nghi ngờ rằng San Marino có thể là gián điệp Áo. Ý đã cố gắng để buộc San Marino thành lập một đội quân gọi là Carabinieri và sau đó Ý đã cắt đường dây điện thoại của San Marino khi nước này đã từ chối yêu cầu của Ý. Hai nhóm người gồm 10 tình nguyện viên đã tham gia vào lực lượng quân đội của Ý trong cuộc chiến trên mặt trận Ý, đây là các chiến binh San Marino đầu tiên và lần thứ hai như là một hoạt động quân đoàn y tế một bệnh viện Chữ thập đỏ để cứu chữa cho lính Ý. Sự tồn tại của bệnh viện này sau đó làm cho Đế quốc Áo-Hung đình chỉ quan hệ ngoại giao với San Marino.

Từ năm 1923 đến 1943, San Marino đã được cai trị bởi đáng phát xít Sammarinese (PFS).

Trong Thế chiến II, San Marino vẫn trung lập, mặc dù nó đã được báo cáo sai là đã tuyên chiến với Vương quốc Anh ngày 17 tháng 9 năm 1940.

Ba ngày sau sự sụp đổ của Benito Mussolini ở Ý, Mỹ cai trị Ý và San Marino sau sự sụp đổ này và chính phủ mới của San Marino tuyên bố trung lập trong cuộc xung đột. Bọn phát xít giành lại quyền lực vào ngày 1 tháng 4 năm 1944 nhưng vẫn giữ thái độ trung lập. Mặc dù vậy, vào ngày 26 tháng 6 năm 1944, San Marino đã bị đánh bom bởi quân Hoàng gia Anh, do nhầm lẫn tin rằng San Marino đã bị tàn phá bởi quân Đức và San Marino đã được sử dụng thành nơi để tích lũy đạn dược cho quân Phát xít Đức. Ít nhất 35 người đã thiệt mạng trong hoạt động không kích của không quân Anh. San Marino chấp nhận hàng ngàn người tị nạn dân sự khi các lực lượng Đồng minh đã đi qua vùng Gothic. Trong tháng 9 năm 1944, San Marino đã nhanh chóng bị Đức chiếm đóng, tuy nhiên quân Đức đã bị tấn công bởi lực lượng Đồng Minh ở mặt trận San Marino. Quân Đồng minh rút khỏi San Marino trong thời gian ngắn sau đó.

San Marino đã có một chính phủ cộng sản đầu tiên được bầu dân chủ trên thế giới, từ năm 1945 và năm 1957 và giữa năm 2006 và 2008.

San Marino là nước cộng hòa nhỏ nhất thế giới.

San Marino đã trở thành một thành viên của Hội đồng châu Âu vào năm 1988 và của Liên Hợp Quốc vào năm 1992. Nó không phải là một thành viên của Liên minh châu Âu.

Địa lý[sửa]

San Marino là quốc gia nhỏ nằm ở khu vực Nam Âu, và nằm hoàn toàn trong lãnh thổ của Italia, ở Tây Nam thành phố Rimini, gần vịnh Venise (Venise), gần biển Adriatic. Hầu hết lãnh thổ quốc gia trải dài trên sườn núi Titano. San Marino có khí hậu Địa Trung Hải mùa đông ẩm và mát, mùa hè nóng và khô.

Người dân[sửa]

Dân số San Marino hiện nay là khoảng 29.615 người. Gồm 2 dân tộc chính là người Sammarin và người Italia. Ngôn ngữ chính thức là tiếng Italia.

San Marino là một nhà nước có đa số dân theo Công giáo Rôma - hơn 97% dân số tuyên xưng đức tin Công giáo Rôma, nhưng nó không phải là tôn giáo của quốc gia. Khoảng một nửa trong số những người xưng là Công Giáo thực hành đức tin ,không thấy giám mục ở San Marino. Trong lịch sử, các giáo xứ khác nhau ở San Marino đã được phân chia giữa hai giáo phận Ý, chủ yếu trong giáo phận Montefeltro, và một phần trong giáo phận Rimini. Năm 1977, biên giới giữa Montefeltro và Rimini đã được điều chỉnh để tất cả các giáo xứ ở San Marino tách khỏi giáo phận Montefeltro. Các giám mục Montefeltro-San Marino nằm ở Pennabilli, Italia.

Chính trị[sửa]

San Marino là nước cộng hòa dân chủ đại diện và đa đảng: với hai vị Nhiếp chính là người đứng đầu của nhà nước và chính phủ, Vị nhiếp chính thứ nhất đứng đầu Chính phủ kiêm nhiệm vị trí Bộ trưởng Ngoại giao, lo về các vấn đề chính trị của đất nước. Vị nhiếp chính thứ hai lãnh đạo Nhà nước . Quyền hành pháp thuộc về chính phủ. Quyền lập pháp thuộc cả chính phủ và Hội đồng nhân dân (quốc hội). Tư pháp độc lập với hành pháp và cơ quan lập pháp.

San Marino ban đầu được dẫn dắt bởi các Arengo, hình thành từ người đứng đầu của mỗi gia đình. Trong thế kỷ 13, quyền lực đã được trao cho Hội đồng nhân dân. Năm 1243, hai vị nhiếp chính đầu tiên đã được đề cử bởi Hội đồng. Đến năm 2010, phương pháp được đề cử vẫn còn sử dụng.

Cơ quan lập pháp của nền cộng hòa San Marino Hội đồng nhân dân (Consiglio grande e Generale). Hội đồng này là một cơ quan lập pháp đơn viện với 60 thành viên. Có cuộc bầu cử năm năm một lần đại diện tỷ lệ trong tất cả chín huyện hành chính. Các quận, huyện (thị trấn) tương ứng với các giáo xứ cũ của nền cộng hòa.

Kinh tế[sửa]

San Marino là nước có nền kinh tế công nghiệp, dịch vụ và du lịch phát triển.

Kinh tế chủ yếu dựa vào nguồn tài nguyên truyền thống (nho, đá xây dựng), phát hành tem thư và nhất là du lịch. Ngành du lịch đóng góp hơn 50% tổng sản phẩm quốc nội của San Marino. Năm 1997, có hơn 3,3 triệu du khách đến San Marino. Các ngành dịch vụ và công nghiệp chính gồm có : ngân hàng, dệt may, điện tử và đồ gốm.

Nông nghiệp chiếm tỷ trọng nhỏ trong nền kinh tế. Các sản phẩm nông nghiệp chính gồm có ngô, lúa mì, nho, ô liu; ngựa, bò, lợn, pho mát, da thuộc.

Vùng[sửa]

Thành phố[sửa]

Các điểm đến khác[sửa]

Đến[sửa]

San Marino có đường biên giới mở, nhưng người nước ngoài lưu trú hơn 20 ngày ở San Marino phải có giấy phép của chính phủ.

Bằng máy bay[sửa]

San Marino không có sân bay. Các sân bay lớn gần nhất là tại Rimini. Có sân bay khác tại Ancona, Bologna và Forlì.

Bằng tàu hỏa[sửa]

San Marino không có ga đường sắt. Nhà ga đường sắt lớn gần nhất là tại Rimini.

Bằng xe con[sửa]

Bạn nên không có vấn đề lái xe vào San Marino. Kiểm soát biên giới không tồn tại. San Marino là rất dễ tiếp cận nhưng có thể mất 3-4 giờ từ phương Tây. Chủ yếu là tất cả các bãi đậu xe miễn phí, cố gắng không để công viên ngay tại dưới chân đồi, nếu không đó là một chặng đường dài từ đầu!

Bằng xe buýt[sửa]

Xe buýt 72 chạy từ Rimini đến San Marino hàng ngày đều đặn. Một sự trở về chi phí vé khoảng € 8. Xe buýt này có thể được tìm thấy ngay bên ngoài nhà ga xe lửa Rimini. Lưu ý rằng nếu bạn xuất hiện chỉ trong vài phút trước khi khởi hành có thể là đầy đủ và bạn có thể được cho biết phải chờ đợi cho đến khi xe buýt tiếp theo, một giờ sau đó. Có lẽ sau đó nên xuất hiện một chút trước đó để đảm bảo đủ chỗ ngồi vẫn còn trên xe buýt. Có người bán vé tại trạm xe buýt trước khi xe buýt đến bản thân.

Đi lại[sửa]

Ngôn ngữ[sửa]

Mua sắm[sửa]

San Marino sử dụng đồng euro (€, EUR) làm tiền của mình. San Marino là một trong 23 nước châu Âu sử dụng đồng tiền này chung châu Âu: Áo, Bỉ, Cyprus, Estonia, Phần Lan, Pháp, Đức, Hy Lạp, Ireland, Ý, Luxembourg, Malta, Hà Lan, Bồ Đào Nha, Slovakia, Slovenia và Tây Ban Nha (đó là tất cả các nước khu vực đồng euro của Liên minh châu Âu hay Liên minh châu Âu) cùng với sáu thành viên không thuộc EU Andorra, Kosovo, Monaco, Montenegro, San Marino và Vatican cũng chỉ sử dụng euro nhưng không có tiếng nói trong các vấn đề khu vực đồng euro. Những 23 quốc gia cùng nhau có một dân số hơn 330 triệu người.

Một euro được chia thành 100 xu. Trừ Kosovo và Montenegro, tất cả vấn đề tiền xu của riêng mình với một khuôn mặt quốc gia đặc biệt. Tuy nhiên, mặt phải tất cả các 'đồng tiền trông giống nhau, như làm tất cả các dự án luật, tiền giấy và tất cả là hợp pháp trong tất cả 23 quốc gia.

Rất nhiều các cửa hàng lưu niệm bán vũ khí, từ kiếm cung cho đến súng BB. Như các quốc gia khác mà có Euro như tiền tệ của họ, San Marino có mẫu riêng của mình trên mặt sau của các đồng tiền Euro. Bạn có thể cố gắng để có được những đồng tiền bằng cách đi mua những thứ xung quanh và thu thập các đồng tiền theo cách đó, nhưng một giải pháp nhanh hơn là để mua các thiết lập trong một cửa hàng lưu niệm. Thật không may, những bộ dường như thiếu 1 € và € 2 xu. Giá cho các mặt hàng như máy ảnh dùng một lần và pin rẻ ở San Marino hơn ở Ý. Điều này một phần là do ở San Marino bạn không phải trả IVA 20% (VAT) mà bạn phải trả tiền tại Ý.

Thức ăn[sửa]

Đồ uống[sửa]

Chỗ nghỉ[sửa]

  • Grand Hotel San Marino, Grand Hotel San Marino nằm trên đỉnh Monte Titano, gần Rocche và tháp Phố Cổ.
  • Hotel Titano. Nằm ở trung tâm thành phố.

Học[sửa]

Làm[sửa]

An toàn[sửa]

Y tế[sửa]

Tôn trọng[sửa]

Liên hệ[sửa]


Bài hướng dẫn này chỉ mới ở dạng dàn bài nên nó cần bổ sung nhiều thông tin hơn. Hãy mạnh dạn sửa đổiphát triển nó!