Pháp

Từ Wikivoyage
Châu Âu > Pháp
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm
Pháp
Vị trí
LocationFrance.svg
Quốc kỳ
Flag of France.svg
Thông tin cơ bản
Thủ đô Paris
Chính phủ Cộng hòa
Tiền tệ Euro (€)
Diện tích Tổng: 643.801 km2
nước: 3.374 km2
đất: 640.427 km2
Dân số 64.667.374 (tháng 1, 2009) không bao gồm các vùng hải ngoại
Ngôn ngữ Tiếng Pháp, một số ngôn ngữ và phương ngữ khu vực
Tôn giáo Công giáo 83%-88%, Tin lành 2%, Do Thái giáo 1%, Hồi giáo 5%-10%, không tôn giáo 4%
Hệ thống điện 220..230V, 50Hz. Outlets: CEE7/5 (protruding male earth pin), chấp nhận các ổ cắm CEE 7/5 (tiếp đất), CEE 7/7 (tiếp đất) hoặc CEE 7/16 (không tiếp đất)
Mã số điện thoại 33
Internet TLD .fr
Múi giờ UTC +1

Pháp là một quốc gia thuộc châu Âu. Pháp có một số đảo và lãnh thổ nằm rải rác trên nhiều lục địa khác. Pháp có biên giới với Bỉ, Luxembourg, Đức, Thuỵ Sĩ, Ý, Monaco, Andorra và Tây Ban Nha. Tại một số lãnh thổ hải ngoại của mình, Pháp có chung biên giới trên bộ với Brasil, Suriname và Sint Maarten (Hà Lan). Pháp còn được nối với Anh Quốc qua Đường hầm Eo biển, chạy dưới eo biển Manche.

Tổng quan[sửa]

Pháp là nước lớn nhất Tây Âu và lớn thứ ba ở Châu Âu và có vùng đặc quyền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới. Những giá trị quan trọng của thể chế này được thể hiện trong bản Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền năm 1789 (Déclaration des Droits de l'Homme et du Citoyen). Trong hơn 500 năm qua, Pháp là một cường quốc có ảnh hưởng văn hóa, kinh tế, quân sự và chính trị mạnh mẽ ở Châu Âu và trên toàn thế giới. Từ thế kỷ 17 đến 20, Pháp lập nên đế quốc thực dân lớn thứ hai trên thế giới bao gồm những vùng đất rộng lớn ở Bắc, Tây và Trung Phi, Đông Nam Á và nhiều đảo ở Caribbe và Thái Bình Dương.

Pháp là một nước dân chủ theo thể chế cộng hòa bán tổng thống trung ương tập quyền (unitary semi-presidential republic). Quốc gia này là một nước công nghiệp và phát triển, có nền kinh tế lớn thứ năm trên thế giới tính theo GDP, thứ chín tính theo sức mua tương đương và lớn thứ hai ở Châu Âu theo GDP danh nghĩa. Pháp được Tổ chức Y tế Thế giới đánh giá là "nước chăm sóc sức khỏe toàn thể" ("best overall health care") tốt nhất thế giới và là nước được nhiều người đến tham quan nhất thế giới với 79,5 triệu khách nước ngoài hằng năm.

Pháp có ngân sách quốc phòng danh nghĩa lớn thứ năm trên thế giới và ngân sách quốc phòng bình quân đầu người lớn nhất Liên minh Châu Âu, lớn thứ ba trong NATO. Nước này sở hữu kho vũ khí hạt nhân lớn thứ ba trên thế giới với khoảng 300 đầu đạn hạt nhân hoạt động vào 25 tháng 5, 2010.

Là nước có mạng lưới quan hệ ngoại giao lớn thứ hai trên thế giới (chỉ sau Hoa Kỳ), Pháp là một trong những nước sáng lập Liên minh Châu Âu, nằm trong khu vực đồng euro và khối Schengen. Pháp là một thành viên sáng lập các tổ chức NATO và Liên Hiệp Quốc, và là một trong năm thành viên có ghế thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc.

Ngoài ra Pháp được xem là nước đứng đầu danh sách những quốc gia ngủ nhiều nhất Thế giới. Trung bình một người ở Pháp ngủ 8,83 giờ một ngày, cao nhất trong các quốc gia phát triển, theo số liệu mới nhất từ Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD).

Lịch sử[sửa]

Các biên giới nước Pháp hiện đại gần tương tự như những biên giới của nước Gaule cổ, từng là nơi sinh sống của người Gaule Celt. Gaule bị La Mã của Julius Caesar chinh phục vào thế kỷ thứ nhất TCN, và người Gaule sau này đã chấp nhận ngôn ngữ Rôma (La tinh, đã du nhập vào ngôn ngữ Pháp) và văn hóa Rôma. Đạo Công giáo bắt đầu bén rễ tại đây từ thế kỷ thứ 2 và thứ 3 Công Nguyên, và bắt đầu có cơ sở vững chắc từ thế kỷ thứ tư và thứ năm tới mức St. Jerome đã viết rằng Gaule là vùng duy nhất “không dị giáo”. Ở Thời trung cổ, người Pháp đã chứng minh điều này khi tự gọi mình là “Vương quốc Pháp Công giáo nhất.” Ở thế kỷ thứ 4 sau Công Nguyên, biên giới phía đông của Gaule dọc theo sông Rhine bị các bộ lạc Gécmanh, chủ yếu là người Frank, xâm chiếm, và đó chính là nguồn gốc cho chữ "Francie". Cái tên "France" xuất phát từ tên một vương quốc phong kiến của các vị vua nhà Capetian nước Pháp xung quanh Paris. Vương quốc này tồn tại như một thực thể riêng biệt từ Hiệp ước Verdun (843), sau khi Charlemagne phân chia đế chế Carolingien thành Đông Francia, Trung Francia và Tây Francia. Tây Francia chiếm vùng gần tương đương lãnh thổ nước Pháp hiện đại ngày nay. Vương triều Carolingien cai trị Pháp cho tới năm 987, khi Hugues Capet, Công tước Pháp và Bá tước Paris, lên ngôi Vua Pháp. Những thế hệ sau của ông, các triều đại Capetian, Valois và Bourbon dần thống nhất đất nước thông qua hàng loạt các cuộc chiến tranh và những vụ thừa kế đất đai. Chế độ phong kiến phát triển đỉnh điểm ở thế kỷ 17 thời vua Louis XIV. Ở giai đoạn này Pháp có dân số đông nhất Châu Âu (xem Nhân khẩu Pháp) và có ảnh hưởng to lớn tới chính trị, kinh tế và văn hóa Châu Âu. Trong cuộc Chiến tranh Bảy Năm kinh hoàng (1756 - 1763), Pháp đánh nhau với nước Anh ở châu Âu và cả các thuộc địa tại Ấn Độ và châu Mỹ để tranh giành bá quyền.[14] Vào năm 1759, quân Pháp đaị bại trong nhiều trận đánh ở Canada và mất thành phố Quebec về tay quân Anh.[15] Không những thế, vào năm 1757, bằng một đòn giáng sấm sét, những chiến binh tinh nhuệ Phổ, với tinh thần kỷ cương cao độ, đã đại phá tan nát liên quân Pháp - Áo trong trận huyết chiến tại Rossbach.[16][17] Tới cuối kỳ này, Pháp đóng vai trò quan trọng trong cuộc Cách mạng Mỹ khi cung cấp tiền và một số vũ khí cho những người khởi nghĩa chống Đế quốc Anh.

Chế độ quân chủ tồn tại cho tới khi cuộc Cách mạng Pháp bùng nổ năm 1789. Vua Louis XVI và Hoàng hậu Marie Antoinette, bị giết cùng hàng nghìn công dân Pháp khác. Sau thời gian của một loạt những chính phủ tồn tại ngắn ngủi, Napoléon Bonaparte nắm quyền kiểm soát nền Cộng hòa năm 1799, tự phong mình làm Tổng tài, và sau này là Hoàng đế của cái hiện được gọi là Đế chế Pháp thứ nhất (1804–1814). Trong thời của các cuộc chiến tranh, ông đã chinh phục hầu hết lục địa Châu Âu và các thành viên gia đình Bonaparte được chỉ định làm vua tại các vương quốc mới được thành lập. Vào năm 1813, quân đội tinh nhuệ của Napoléon bị liên quân Phổ - Nga - Áo - Thụy Điển đập cho tan nát trong trận đánh kịch liệt tại Leipzig.[18] Sau khi Napoléon bị đánh bại năm 1815 tại Trận Waterloo, nền quân chủ cũ Pháp được tái lập. Năm 1830, một cuộc khởi nghĩa dân sự đã thành lập ra Quân chủ tháng 7 lập hiến, tồn tại tới năm 1848. Nền Cộng hòa thứ hai ngắn ngủi chấm dứt năm 1852 khi Louis-Napoléon Bonaparte tuyên bố thành lập Đế chế Pháp thứ hai. Louis-Napoléon bị hất cẳng sau khi đại bại trong cuộc Chiến tranh Pháp-Phổ năm 1870 và bị thay thế bởi nền Cộng hòa thứ ba. Pháp phải cống cho nước Phổ thắng trận một khoảng chiến phí lớn, lại còn bị kiệt quệ và suy thoái nghiêm trọng. Vào năm 1873, người lính Phổ cuối cùng đã rút khỏi đất Pháp.[19]

Eugène Delacroix - La Liberté guidant le peuple ("Thần tự do dẫn dắt Nhân dân"), một biểu tượng của Cách mạng Pháp 1830 Pháp sở hữu các thuộc địa dưới nhiều hình thức từ đầu thế kỷ 17 cho tới tận thập kỷ 1960. Trong thế kỷ 19 và 20, đế chế thuộc địa toàn cầu của họ lớn thứ hai thế giới chỉ sau Đế chế Anh. Thời đỉnh điểm, giữa năm 1919 và 1939, đế chế thuộc địa Pháp thứ hai vượt quá 12.347.000 kilômét vuông (4.767.000 sq. mi) đất liền. Gồm cả Mẫu quốc Pháp, tổng diện tích đất liền thuộc chủ quyền Pháp đạt tới 12.898.000 kilômét vuông (4.980.000 dặm vuông) trong thập kỷ 1920 và 1930, chiếm 8.6% diện tích đất liền thế giới. Trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, quân Đức tiêu diệt được biết bao lính Pháp, đến nỗi quân Pháp khó thể hồi phục phải dựa dẫm vào quân Anh.[20] Kết thúc Chiến tranh, Pháp giành chiến thắng kiểu Pyrros, phải chịu những tổn thất to lớn cả về con người và vật chất (nên chẳng khác gì chiến bại vậy[21]) khiến họ trở nên suy yếu trong những thập kỷ tiếp sau. Những năm 1930 được đánh dấu bởi nhiều cuộc cải cách xã hội do Chính phủ Mặt trận Bình dân đưa ra. Trong Chiến tranh thế giới thứ hai, sau một trận đánh ngắn, dữ dội và mang tính sai lầm chiến lược, Pháp đại bại[22] giới lãnh đạo Pháp đã quyết định đầu hàng người Đức vào năm 1940. Chính sách hợp tác với người Đức, một hành động khiến một số người phản đối, dẫn tới việc thành lập Các lực lượng Pháp Tự do bên ngoài nước Pháp và Kháng chiến Pháp ở bên trong. Pháp được quân Đồng Minh giải phóng năm 1944. Nền Đệ tứ Cộng hòa Pháp được thành lập sau Chiến tranh thế giới thứ hai, và đấu tranh nhằm lấy lại vị thế kinh tế, chính trị của một cường quốc. Pháp đã nỗ lực giữ vững đế chế thuộc địa của mình nhưng nhanh chóng rơi vào khủng hoảng. Nỗ lực miễn cưỡng năm 1946 nhằm giành lại quyền kiểm soát Đông Dương thuộc Pháp dẫn tới cuộc Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, chấm dứt với thất bại và việc rút quân của họ năm 1954. Chỉ vài tháng sau, Pháp phải đối mặt với một cuộc xung đột mới và ác liệt hơn cuộc chiến tại nước thuộc địa chính và lâu đời nhất của họ, Algérie. Cuộc tranh luận việc có nên giữ quyền kiểm soát Algeria hay không sau này đã khiến hơn 1 triệu người định cư Châu Âu tại đây trở về nước, gây ra sự bất đồng và hầu như đã dẫn tới nội chiến. Năm 1958, nền Đệ tứ Cộng hòa ốm yếu và bất ổn phải nhường chỗ cho nền Đệ Ngũ Cộng hoà, với việc mở rộng quyền lực tổng thống; trong vai trò này, Charles de Gaulle đã tìm cách củng cố đất nước và tiến hành những bước đi nhằm chấm dứt chiến tranh. Chiến tranh giành Độc lập Algeria chấm dứt với các cuộc đàm phán hòa bình năm 1962 với việc Algeria giành lại độc lập. Trong những thập kỷ gần đây, sự hòa giải và hợp tác của Pháp với Đức đóng vai trò trung tâm của họ trong việc hội nhập chính trị và kinh tế của Liên minh Châu Âu, gồm việc phát hành đồng tiền chung Châu Âu euro tháng 1, 1999. Pháp luôn là nước đứng đầu trong số các quốc gia thành viên Liên minh Châu Âu tìm cách khai thác lợi thế của một đồng tiền chung nhằm tạo ra một Liên minh Châu Âu với quan điểm thống nhất, đồng nhất chính trị, quốc phòng và an ninh ở mức cao hơn. Tuy nhiên, cử tri Pháp bỏ phiếu phản đối Hiệp ước thành lập một Hiến pháp chung Châu Âu tháng 5 năm 2005.

Địa lý[sửa]

Lãnh thổ chính của Pháp nằm tại Tây Âu, nhưng nước Pháp còn bao gồm một số lãnh thổ ở Bắc Mỹ, Caribe, Nam Mỹ, Nam Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương và Nam Cực (chủ quyền tuyên bố tại Nam Cực tuân theo Hệ thống Hiệp ước Nam Cực). Các lãnh thổ này có nhiều hình thức chính phủ khác biệt từ hành tỉnh hải ngoại tới "lãnh địa hải ngoại".

Lãnh thổ chính của Pháp gồm nhiều vùng đặc điểm địa lý khác nhau, từ các đồng bằng ven biển ở phía bắc và phía tây cho đến những dãy núi phía đông nam (dãy An-pơ) và tây nam (dãy Pi-rê-nê). Điểm cao nhất Tây Âu nằm ở dãy Alps thuộc Pháp: đỉnh Mont Blanc cao 4.810 mét trên mực nước biển. Có nhiều vùng độ cao lớn khác như Massif Central, Jura, Vosges và Ardennes là những nơi có nhiều đá và rừng cây. Pháp cũng có những hệ thống sông lớn như sông Loa, sông Rôn, sông Ga-rôn và sông Xen.

Với diện tích 674.843 kilômét vuông, Pháp là nước rộng nhất Tây Âu và là nước rộng thứ 40 trên thế giới. Lãnh thổ chính của Pháp có diện tích 551.695 kilômét vuông (213.010 mi²), hơi rộng hơn Yemen và Thái Lan, hơi nhỏ hơn Kenya và tiểu bang Texas của Mỹ.

Nhờ những khu vực và lãnh thổ hải ngoại nằm rải rác trên tất cả các đại dương của hành tinh, Pháp sở hữu Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) rộng thứ hai trên thế giới với diện tích 11.035.000 kilômét vuông (4.260.000 mi²), chỉ đứng sau Hoa Kỳ (11.351.000 km² / 4.383.000 mi²), nhưng trước Úc (8.232.000 km² / 3.178.000 mi²). Vùng đặc quyền kinh tế Pháp chiếm gần 8% tổng diện tích mọi vùng đặc quyền kinh tế trên thế giới, trong khi diện tích đất liền Cộng hòa Pháp chỉ chiếm 0.45% tổng bề mặt Trái Đất.

Khí hậu[sửa]

Rất đa dạng, nhưng mùa đông ôn hoà và mùa hè nhẹ trên hầu hết lãnh thổ, và đặc biệt là ở Paris và ở Normandy. Mùa đông ôn hoà và mùa hè nóng dọc Địa Trung Hải và ở phía tây nam (sau này có nhiều mưa trong mùa đông). Mùa đông ấm áp (với rất nhiều mưa) và mùa hè mát mẻ ở phía tây bắc (Brittany). Mát mẻ để mùa đông lạnh và mùa hè nóng dọc biên giới Đức (Alsace). Dọc theo thung lũng Rhône, thỉnh thoảng mạnh mẽ, lạnh, khô, gió bắc đến northwesterly được gọi là mistral. Mùa đông lạnh với rất nhiều tuyết ở các vùng miền núi: dãy Alps, Pyrenees và Auvergne. Tuy nhiên, đôi khi mùa đông có thể nhẹ.

Vùng[sửa]

Pháo được chia thành 22 vùng hành chính, trong số đó được nhóm thành 7 vùng văn hóa:

Các vùng văn hóa của Pháp
Île-de-France
Vùng quanh thủ đô Paris.
Bắc Pháp (Nord-Pas de Calais, Picardie, Normandie)
Vùng mà các cuộc chiến tranh thế giới để lại nhiều vết thương.
Đông Bắc Pháp (Alsace, Lorraine, Champagne-Ardenne, Franche-Comté)
Vùng văn hóa châu Âu rộng hơn (và đặc biệt là văn hóa Germanic) đã được sáp nhập vào Pháp, làm cho nó có nhiều điểm thú vị.
Đại Tây (Bretagne, Pays de la Loire)
Vùng có nền nông nghiệp dựa vào đại dương với nét văn hóa chịu ảnh hưởng mạnh từ người Celtic cổ đại.
Trung Pháp (Centre-Val de Loire, Poitou-Charentes, Bourgogne, Limousin, Auvergne)
Vùng nông nghiệp rộng lớn đặc trưng bởi các thung lũng sông, tòa lâu đài và các thị trấn lịch sử.
Tây Nam Pháp (Aquitaine, Midi-Pyrénées)
Khu vực của biển và rượu vang, với những bãi biển trãi dài bên Đại Tây Dương và các dãy núi Pyrenees cao cạnh Tây Ban Nha.
Đông Nam Pháp (Rhône-Alpes, Languedoc-Roussillon, Provence-Alpes-Côte d'Azur, Corsica)
Vùng du lịch chính của ngoại ô Paris, với khí hậu ấm và biển xanh nằm tương phản với các dãy núi Anpơ thuộc Pháp.

Thành phố[sửa]

  • Paris - thủ đô, "Thành phố của ánh sáng", lãng mạn và tháp Eiffel
  • Marseille - thành phố Pháp thứ ba, với một cảng lớn và ở trung tâm của Provence. Thủ đô Văn hóa châu Âu trong năm 2013
  • Bordeaux - thành phố của rượu vang, biệt thự đá truyền thống và sân thượng thông minh
  • Bourges - khu vườn, kênh rạch và một nhà thờ được đưa vào danh sách di sản UNESCO
  • Lille - một thành phố phía bắc năng động gọi cho trung tâm đẹp của nó và đời sống văn hóa hoạt động
  • Lyon - thành phố thứ hai của Pháp với một lịch sử từ thời La Mã để kháng chiến
  • Nantes - "Thành phố Xanh" và theo một số nơi tốt nhất để sống ở châu Âu
  • Strasbourg - nổi tiếng với trung tâm lịch sử của nó, và nơi có nhiều các tổ chức châu Âu
  • Toulouse - "Thành phố Hồng", với kiến ​​trúc gạch đặc biệt của nó, thành phố chính của vùng văn hóa phía nam của Occitania.

Các điểm đến khác[sửa]

  • Camargue - một trong những đồng bằng châu thổ sông lớn nhất châu Âu và vùng đất ngập nước.
  • Corsica - nơi sinh của Napoleon, một hòn đảo độc đáo với một nền văn hóa khác nhau và ngôn ngữ (nhưng tất cả mọi người nói tiếng Pháp quá).
  • Disneyland Paris - điểm đến được khách tham quan nhiều nhất ở châu Âu.
  • Alps Pháp - nơi có ngọn núi cao nhất ở Tây Âu, Mont Blanc.
  • Riviera Pháp (Côte d'Azur) - bờ biển Địa Trung Hải của Pháp với nhiều bãi tắm tầng lớp thượng lưu, du thuyền và sân golf.
  • Loire Valley - Loire Valley nổi tiếng thế giới, nổi tiếng với loại rượu vang và lâu đài của mình.
  • Luberon - Provence khuôn mẫu của làng đẹp như tranh vẽ, niềm vui sống và rượu vang.
  • Mont Saint Michel - địa điểm được tham quan nhiều thứ nhì ở Pháp, một tu viện và thị trấn được xây dựng trên một vết lộ đá bé xíu trên cát, được cắt ra từ đất liền khi thủy triều lên cao.
  • Verdon Gorge - một hẻm núi sông đẹp của một màu ngọc lam, màu xanh lá cây, tuyệt vời cho chèo thuyền, đi bộ đường dài, leo núi hoặc chỉ cần lái xe xung quanh các vách đá vôi.

Đến[sửa]

Pháp là một thành viên của Hiệp ước Schengen. Không có kiểm soát biên giới giữa các quốc gia đã ký kết và thực hiện các điều ước quốc tế - Liên minh Châu Âu (ngoại trừ Bulgaria, Síp, Ireland, Romania và Vương quốc Anh), Iceland, Liechtenstein, Na Uy và Thụy Sĩ. Tương tự như vậy, thị thực được cấp cho bất kỳ thành viên Schengen có giá trị trong tất cả các nước khác đã ký kết và thực hiện các điều ước quốc tế. Nhưng hãy cẩn thận: không phải tất cả các thành viên EU đã ký hiệp ước Schengen, và không phải tất cả các thành viên trong khối Schengen là một phần của Liên minh Châu Âu. Điều này có nghĩa rằng có thể có vị trí kiểm tra hải quan nhưng không có kiểm tra xuất nhập cảnh (đi du lịch trong khối Schengen nhưng đến / từ một quốc gia không thuộc EU) hoặc bạn có thể phải rõ ràng nhập cư nhưng không hải quan (đi du lịch trong EU nhưng đến / từ một không Schengen nước).

Các sân bay ở Châu Âu do đó chia thành khu vực "Schengen" và "không Schengen", trong đó trên thực tế có vai trò như "nội địa" và phần "quốc tế" ở nơi khác. Nếu bạn đang bay từ bên ngoài Châu Âu thành một nước thuộc khối Schengen và tiếp tục khác, bạn sẽ rõ ràng xuất nhập cảnh và hải quan tại quốc gia đầu tiên và sau đó tiếp tục đến đích của bạn không có kiểm tra thêm. Đi lại giữa các thành viên trong khối Schengen và một nước không thuộc khối Schengen sẽ dẫn đến việc kiểm tra biên giới bình thường. Lưu ý rằng bất kể bạn đang đi du lịch trong khu vực Schengen hay không, nhiều hãng hàng không vẫn sẽ nhấn mạnh khi nhìn thấy thẻ ID của bạn hoặc hộ chiếu.

Công dân của EU và EFTA (Iceland, Liechtenstein, Na Uy, Thụy Sĩ) nước chỉ cần một chứng minh thư quốc gia hợp lệ hoặc hộ chiếu nhập cảnh - trong trường hợp không họ sẽ cần phải có thị thực cư trú lâu lúc nào bất kỳ.

Dân của các nước không phải EU/EFTA thường sẽ cần một hộ chiếu nhập cảnh vào một nước thuộc khối Schengen và hầu hết sẽ cần visa.

Chỉ có công dân của các nước không phải EU/EFTA sau đây không cần phải có thị thực nhập cảnh vào khu vực Schengen: Albania *, Andorra, Antigua và Barbuda, Argentina, Úc, Bahamas, Barbados, Bosnia và Herzegovina *, Brazil, Brunei, Canada, Chile, Costa Rica, Croatia, El Salvador, Guatemala, Honduras, Israel, Nhật Bản, Macedonia *, Malaysia, Mauritius, Mexico, Monaco, Montenegro *, New Zealand, Nicaragua, Panama, Paraguay, Saint Kitts và Nevis, San Marino , Serbia * / **, Seychelles, Singapore, Hàn Quốc, Đài Loan *** (Trung Hoa Dân Quốc), Hoa Kỳ, Uruguay, Vatican City, Venezuela, bổ sung người có chức Quốc gia Anh (ở nước ngoài), Hồng Kông hay Macao. Những khách không thuộc quốc tịch EU/EFTA miễn thị thực có thể không được ở lại quá 90 ngày trong một khoảng thời gian 180 ngày trong khu vực Schengen tổng cộng, nói chung, không thể làm việc trong thời gian nghỉ (mặc dù một số nước trong khối Schengen không cho phép một số người có quốc tịch nhất định làm việc - xem dưới đây). Người ta tính ngày từ khi bạn nhập bất kỳ nước nào trong khu vực Schengen và không thiết lập lại bằng cách rời một nước thuộc khối Schengen cụ thể cho một nước thuộc khối Schengen, hoặc ngược lại. Tuy nhiên, công dân New Zealand có thể ở lại quá 90 ngày nếu họ chỉ thăm các nước thuộc khối Schengen đặc biệt.

Bằng đường hàng không[sửa]

Sân bay lớn nhất Pháp là Sân bay Paris-Charles de Gaule.

Chuyến bay đến/đi từ Paris[sửa]

Sân bay quốc tế chính, Roissy - Charles de Gaulle (IATA: CDG), -GB/Passagers/Home /, có khả năng là cảng nhập cảnh vào Pháp của bạn nếu bạn bay vào Pháp từ bên ngoài châu Âu. CDG là nhà của Air France (AF), hãng hàng không quốc gia, đối với hầu hết các chuyến bay liên lục địa. AF và các công ty hình thành liên minh SkyTeam (Hà Lan KLM, Aeroméxico, Alitalia, Delta Air Lines, Hàn Quốc Air) sử dụng Nhà ga hàng không số 2 trong khi hầu hết các hãng hàng không Star Alliance sử dụng Nhà ga số 1. Một nhà ga thứ ba được sử dụng chủ yếu cho một số chuyến bay chi phí thấp và bay thuê chuyến. Nếu chuyển qua CDG (đặc biệt là giữa các nhà ga hàng không khác nhau) điều quan trọng là dự phòng nhiều thời gian giữa các chuyến bay. Đảm bảo bạn không có ít hơn một giờ để di chuyển giữa các nhà ga. Thêm nhiều hơn nếu bạn phải thay đổi nhà ga hàng không do bạn sẽ cần phải rõ ràng thông qua an ninh.

Chuyển sang một chuyến bay ở Pháp: AF hoạt động chuyến bay nội địa từ CDG, nhưng rất nhiều chuyến bay nội địa, và cũng có một số chuyến bay nội bộ châu Âu, sử dụng sân bay Orly, sân bay thứ hai của Paris. Để chuyển sân bay từ CDG bạn có thể sử dụng tàu miễn phí kết nối tất cả nhà ga hàng không, nhà ga xe lửa, bãi đỗ xe và khách sạn sân nhà ga hàng không. Để chuyển đến Orly có một tuyến xe buýt do AF (miễn phí cho hành khách AF). Hai sân bay cũng được liên kết bởi một đoàn tàu địa phương (RER) đó là hơi ít tốn kém hơn, chạy nhanh hơn nhưng nhiều hơn cồng kềnh để sử dụng với hành lý nặng. AF có thỏa thuận với SNCF, công ty đường sắt quốc gia, hoạt động TGVs (xem bên dưới) ra khỏi sân bay CDG (một số chuyến tàu mang số hiệu chuyến bay). Ga tàu cao tốc TGV nằm ở nhà ga hàng không số 2 và trên các tuyến đường của đưa đón miễn phí. Để chuyển đến trung tâm thành phố Paris, xem Paris.

Một số hãng hàng không chi phí thấp, bao gồm cả Ryanair và Volare, bay đến sân bay Beauvais có cự ly khoảng 80 km về phía tây bắc của Paris. Xe buýt đến Paris được cung cấp bởi các hãng hàng không. Kiểm tra lịch trình và giá vé trên trang web của họ.

Chuyến bay đến / từ sân bay khu vực[sửa]

Các sân bay khác bên ngoài Paris có các chuyến bay đến / từ các điểm đến quốc tế: Bordeaux, Clermont-Ferrand, Lille, Lyon, Marseille, Nantes, Nice, Toulouse có các chuyến bay đến các thành phố ở Tây Âu và Bắc Phi, những sân bay là trung tâm đến các sân bay nhỏ hơn ở Pháp và có thể hữu ích để tránh việc di chuyển giữa hai sân bay Paris. Hai sân bay, Basel-Mulhouse và Geneva, được chia sẻ bởi Pháp và Thụy Sĩ và có thể cho phép nhập vào một trong hai quốc gia.

Nhiều hãng hàng không có chuyến bay giữa các sân bay khu vực ở Anh và Pháp hoạt động:

bmibaby mở đường bay thẳng từ Anh đến Chambéry, Geneva, Nice, Paris CDG và Toulouse .

British Airways mở đường bay thẳng từ Anh đến Angers, Basel (Mulhouse), Bordeaux, Chambéry , Geneva, Lyon, Marseille, Nice, Paris CDG, Paris Orly, QuimperToulouse.

Cityjet mở đường bay thẳng từ Anh đến Avignon (Provence), Brest (Brittany), Brive (Dordogne), Deauville (Normandy), Nantes, Paris Orly, Pau ( Pyrénées) và Toulon (Côte d'Azur).

easyJet mở đường bay thẳng từ Anh đến Basel (Mulhouse), Biarritz, Bordeaux, Geneva , Grenoble, La Rochelle, Lyon, Marseille, Montpellier, Nantes, Nice, Paris CDG, Paris Orly, và Toulouse.

Flybe mở đường bay thẳng từ Anh đến Avignon (Provence), Bergerac, Béziers, Bordeaux, Brest (Brittany), Chambéry, Clermont-Ferrand, Geneva, La Rochelle, Limoges, Nantes, Nice, Paris CDG, Paris Orly, Pau (Pyrénées), Perpignan, Rennes, ToulouseDu lịch.

Jet2.com mở đường bay thẳng từ Anh đến Bergerac, Chambéry, Geneva, La Rochelle, Nice, Paris CDG và Toulouse.

Lydd Air hoạt động một chuyến bay đưa đón ngắn qua eo biển giữa Lydd trong Kent và Le Touquet.

Ryanair mở đường bay thẳng từ Anh đến Bergerac, Béziers, Biarritz, Bordeaux, Carcassonne, Dinard (Saint-Malo), Grenoble, La Rochelle, Limoges, Lourdes, Marseille, Montpellier, Nîmes, Perpignan, Poitiers, Rodez, Toulon (Côte d'Azur) và Tours.

Bằng tàu hỏa[sửa]

Công ty đường sắt Pháp, SNCF, cũng như nhiều công ty khác (đôi khi hợp tác với SNCF), cung cấp dịch vụ tàu trực tiếp từ hầu hết các nước châu Âu sử dụng xe lửa thường xuyên.

  • Eurostar chạy tàu cao tốc Pháp từ Vương quốc AnhBỉ. Hành khách đi du lịch từ Anh sang Pháp đi qua kiểm tra thẻ hộ chiếu / căn cước Pháp ở Anh trước khi lên tàu, chứ không phải khi tới Pháp. Hành khách đi từ Brussels đến Lille / Calais / Paris nằm trong khu vực Schengen. Eurostar hoạt động các tuyến đường sau đây từ Pháp:
Paris (Gare du Nord) trực tiếp đến London (St Pancras International) (2h 15 phút), Ebbsfleet và Ashford và qua Lille đến Brussels (Zuid-Midi ).
Lille (Châu Âu) trực tiếp đến London (St Pancras International) (1h 20 phút), Ebbsfleet, Ashford và Brussels (Zuid-Midi)
Calais (Fréthun) trực tiếp đến London (St Pancras International) (1h 2min; 2-3 ngày), Ebbsfleet (44min; 3-4 ngày), Ashford (35min ; 1 ngày) và Brussels (Zuid-Midi) (1h 9min; 2-3 ngày) 'Lưu ý: Mặc dù Brussels Midi-Calais Fréthun không có thể mua trên trang web của Eurostar, nó là có sẵn trên trang web của Đường sắt Bỉ [1]
  • Thalys sử dụng tốc độ cao để kết nối tàu TGV Paris đến Brussels và trở đi đến các thành phố ở Hà Lan và Đức. Nó có thể tốn kém một chút so với xe lửa bình thường.

Bằng ô-tô[sửa]

Bằng buýt[sửa]

Bằng tàu thuyền[sửa]

Đi lại[sửa]

Ngôn ngữ[sửa]

Ngôn ngữ chính thức duy nhất của Pháp là tiếng Pháp, theo Điều 2 Hiến pháp năm 1992. Tuy nhiên, tại Mẫu quốc Pháp nhiều ngôn ngữ địa phương như: các biến thể tiếng Đức miền cao (được gọi là tiếng Alsace và tiếng Đức Lorraine), Occitan (gồm Gascon và Provençal), các thổ ngữ Oïl (như Picard và Poitevin-Saintongeais), Basque, Breton, Catalan, Corse và Franco-Provençal. Cũng có một số ngôn ngữ thỉnh thoảng được sử dụng hay được hiểu khác, đa số bởi những người có tuổi. Tương tự, có nhiều ngôn ngữ được dùng tại các lãnh thổ và khu vực hải ngoại Pháp: các ngôn ngữ Créole, các ngôn ngữ thổ dân Châu Mỹ, các ngôn ngữ Đa Đảo, các ngôn ngữ Tân Calédonie, Comoria. Tuy nhiên, chính phủ Pháp và hệ thống trường công lập cho tới gần đây vẫn không khuyến khích sử dụng các ngôn ngữ đó. Hiện chúng được dạy tại một số trường, dù tiếng Pháp vần là ngôn ngữ chính thức duy nhất của chính phủ, địa phương hay quốc gia. Một số ngôn ngữ của những người nhập cư cũng được sử dụng tại Pháp, đặc biệt tại các thành phố lớn: tiếng Bồ Đào Nha, tiếng Ả rập Maghreb, nhiều ngôn ngữ Berber, nhiều loại ngôn ngữ Hạ Sahara Châu Phi, tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, các biến thể nói tiếng Trung (nhiều nhất là Ngô ngữ, tiếng Quảng Đông, tiếng Triều Châu, và Quan thoại), tiếng Việt, và tiếng Khmer cũng thường được sử dụng. Nhiều người Pháp có thể sử dụng ít nhất một ngoại ngữ (45% có thể tham gia giao tiếp bằng một ngôn ngữ nước ngoài theo một nghiên cứu của Eurobarometer 62,4 thực hiện năm 2005), đặc biệt tại các thành phố lớn và các vùng biên giới như Pyrénées, Alsace, hay Alps. Tiếng Anh (34%), tiếng Tây Ban Nha (10%), tiếng Đức (7%) và tiếng Ý được sử dụng theo nhiều mức độ thành thạo khác nhau và nhiều gia đình sống dọc biên giới sử dụng thành thạo cả hai thứ tiếng.

Mua sắm[sửa]

Chi phí[sửa]

Thức ăn[sửa]

Pháp là một đất nước có nghệ thuật ẩm thực tinh tế và phong phú. Người Pháp rất sành ăn và xem trọng chuyện ăn uống. Ẩm thực Pháp nổi tiếng bởi rượu vang, pho mát và các món ăn như ốc sên hay gan ngỗng béo. Mỗi vùng đều có những nét độc đáo rất riêng. Miền Đông có bánh crêpe, rượu vang Saumur và rượu táo. Miền Bắc có champagne với các nhãn hiệu nổi tiếng như Veuve Cliquot, Roederer, Heidseik, Moët & Chandon, Laurent-Perrier... Miền Trung với nhiều loại pho mát, rượu cognac và vang trắng Sancerre. Phía Tây Nam với gan ngỗng béo và thương hiệu rượu Bordeaux. Riêng Paris còn rất nổi tiếng với cà phê và các quán cà phê. Cà phê ở đây đa dạng về chủng loại cũng như hình thức phục vụ. Các món ăn truyền thống của Pháp thường dùng rất nhiều mỡ. Ngày nay, thói quen ăn uống của ngừơi Pháp đã thay đổi, họ ăn rất ít vào bữa tối và bữa sáng trở thành bữa ăn quan trọng nhất trong ngày. Người mang cây khoai tây đến châu Âu chính là Charles de l'Écluse, người con của thành phố Arras.

Đồ uống[sửa]

Chỗ nghỉ[sửa]

Học[sửa]

Làm[sửa]

An toàn[sửa]

Y tế[sửa]

Tôn trọng[sửa]

Liên hệ[sửa]


Bài hướng dẫn này chỉ mới ở dạng dàn bài nên nó cần bổ sung nhiều thông tin hơn. Hãy mạnh dạn sửa đổiphát triển nó!