Hoa Kỳ

Từ Wikivoyage
Châu Mỹ > Bắc Mỹ > Hoa Kỳ
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm


Hoa Kỳ
Vị trí
USA orthographic.svg
Quốc kỳ
Flag of the United States.svg
Thông tin cơ bản
Thủ đô Washington, D.C.
Chính phủ Cộng hòa liên bang
Tiền tệ Đô la Mỹ (USD)
Diện tích 9.631.418 km2
Dân số 309.365.931 (ước tính tháng 4, 2010)
Ngôn ngữ tiếng Anh 82,1%, tiếng Tây Ban Nha 10,7%, Ấn-Âu khác 3,8%, Châu Á và các đảo Thái Bình Dương 2,7%, khác 0,7% (thống kê năm 2000)
Tôn giáo Tin lành 51,3%, Công giáo Rôma 23,9%, Mormon 1.7%, các phái Thiên Chúa giáo khác 1.6%, Do Thái giáo 1.7%, Phật giáo 0.7%, Hồi giáo 0.6%, khác or unspecified 2.5%, unaffiliated 12,1%, không 4% (ước 2007)
Hệ thống điện 120V / 60Hz
Mã số điện thoại +1
Internet TLD .us, .edu, .gov, .mil (hầu hết các trang dùng .com, .net, .org)
Múi giờ UTC -4 đến UTC -10

Hoa Kỳ là một quốc gia thuộc Bắc Mỹ. Quốc gia này nằm gần hoàn toàn trong tây bán cầu: 48 tiểu bang lục địa và thủ đô Washington, D.C., nằm giữa Bắc Mỹ, giáp Thái Bình Dương ở phía tây, Đại Tây Dương ở phía đông, Canada ở phía bắc, và Mexico ở phía nam. Tiểu bang Alaska nằm trong vùng tây bắc của lục địa Bắc Mỹ, giáp với Canada ở phía đông. Tiểu bang Hawaii nằm giữa Thái Bình Dương. Hoa Kỳ cũng có 14 lãnh thổ hay còn được gọi là vùng quốc hải rải rác trong vùng biển Caribbe và Thái Bình Dương.

Với 3,79 triệu dặm vuông (9,83 triệu km²) và 305 triệu dân, Hoa Kỳ là quốc gia lớn hạng ba về tổng diện tích (xem phần địa lý để biết thêm chi tiết) và hạng ba về dân số trên thế giới. Hoa Kỳ là một trong những quốc gia đa dạng chủng tộc nhất trên thế giới, do kết quả của những cuộc di dân đến từ nhiều quốc gia khác trên thế giới. Nền kinh tế quốc dân của Hoa Kỳ lớn nhất trên thế giới, với tổng sản phẩm nội địa (GDP) được ước tính cho năm 2008 là trên 14,3 ngàn tỉ đô la (khoảng 23% tổng sản lượng thế giới dựa trên GDP danh định, và gần 21% sức mua tương đương).

Vùng[sửa]

Hoa Kỳ có 50 bang, và thành phố Washington, D.C., một đặc khu và thủ đô quốc gia. Quốc gia này cũng có vài lãnh thổ, bao gồm thịnh vượng chung Puerto Rico. Dưới đây là phân nhóm thô của các nước này vào khu vực, từ Đại Tây Dương đến Thái Bình Dương:

Bản đồ Hoa Kỳ, các bản đồ trên là bản đồ AlaskaHawaii. Bản đồ dưới cùng là phần đất Hoa Kỳ ở trung tâm bắc Mỹ.
Tân Anh (Connecticut, Maine, Massachusetts, New Hampshire, Rhode Island, Vermont)
Nơi có các nhà thờ đầu hồi, đồ cổ mộc mạc, và ngập tràn trong lịch sử nước Mỹ, Tân Anh có nhiều bãi biển, hải sản ngon, núi non hiểm trở, tuyết mùa đông thường xuyên, và một số thành phố lâu đời nhất của đất nước, trong một vùng lãnh thổ nhỏ, đủ để du lịch (vội vàng) trong một tuần.
Trung-Đại Tây Dương (Delaware, Maryland, New Jersey, New York, Pennsylvania)
Từ New York ở phía bắc đến Washington, D.C., Trung Đại Tây Dương là nơi có một số các thành phố đông dân nhất của quốc gia, cũng như các di tích lịch sử, các núi, New Jersey Pine Barrens, Lehigh Valley, và các khu nghỉ mát ven biển như Long Island beaches and the Jersey Shore.
Nam (Alabama, Arkansas, Georgia, Kentucky, Louisiana, Mississippi, Bắc Carolina, Nam Carolina, Tennessee, Virginia, Tây Virginia)
Nổi tiếng với tính hiếu khách, ẩm thực mộc mạc, nhạc blues, jazz, rock 'n' roll, và truyền thống âm nhạc quốc gia. Khu vực chủ yếu là cận nhiệt đới, điều này bao gồm các núi non và vườn cây nông nghiệp xanh tươi, cây bách và đầm lầy rộng lớn.
Florida
Bắc Florida cũng tương tự như phần còn lại của miền Nam, nhưng không phải là như vậy trong những khu nghỉ mát của Orlando, các cộng đồng hưu trí, Miami nhiệt đới chịu ảnh hưởng Caribbea Miami, Vườn quốc gia EvergladesEverglades, và 1.200 dặm bãi biển cát.
Trung Đông (Illinois, Indiana, Iowa, Michigan, Minnesota, Missouri, Ohio, Wisconsin)
Vùng Tây Trung bộ là nơi có đất nông nghiệp, rừng, thị trấn đẹp như tranh vẽ, thành phố công nghiệp, và Ngũ Đại Hồ, hệ thống lớn nhất của hồ nước ngọt trên thế giới, hình thành Bờ biển Bắc của Hoa Kỳ.
Texas
Tiểu bang lớn thứ hai giống như một quốc gia riêng biệt (trên thực tế, nó đã từng), với những ảnh hưởng văn hóa mạnh mẽ từ quá khứ tiếng Tây Ban Nha và Mexico của nó. Phạm vi địa hình từ đầm lầy phía đông nam với gia súc chăn nuôi South Plains với những bãi biển cát Nam Texas đến vùng núi và sa mạc miền Tây Texas.
Đại Đồng Bằng (Bắc Dakota, Nam Dakota, Nebraska, Kansas, Oklahoma)
Đi về phía tây qua các nước này được cho là bằng phẳng, từ các cạnh của các khu rừng phía đông thông qua các thảo nguyên và đồng bằng lên cao, một thảo nguyên rộng lớn (thảo nguyên cỏ ngắn) gần như hoang vắng như trong những ngày biên giới.
Dãy núi Rocky (Colorado, Idaho, Montana, Wyoming)
The spectacular snow-covered Rockies offer hiking, rafting, and excellent snow skiing as well as deserts, and some large cities.
Tây Nam (Arizona, New Mexico, Nevada, Utah)
Bị ảnh hưởng nhiều bởi văn hóa Tây Ban Nha và Mexico, khu vực này là nơi có một số điểm tham quan thiên nhiên ngoạn mục nhất của quốc gia và một số cộng đồng nghệ thuật phát triển. Mặc dù chủ yếu là trống rỗng, sa mạc của khu vực có một số thành phố lớn nhất của quốc gia.
California
Giống như Tây Nam, California có một lịch sử dưới sự cai trị Tây Ban Nha và Mexico và bị ảnh hưởng nhiều bởi văn hóa Tây Ban Nha và Mexico. California cung cấp các thành phố đẳng cấp thế giới, sa mạc, rừng mưa, núi tuyết, và những bãi biển đẹp. Bắc California (xung quanh vịnh San Francisco) và Nam California (xung quanh Los Angeles) là khác biệt văn hóa.
Tây Bắc Thái Bình Dương (Washington, Oregon)
Tây Bắc Thái Bình Dương cung cấp hoạt động ngoài trời cũng như các thành phố quốc tế. Phạm vi địa hình từ những khu rừng mưa ngoạn mục để ngọn núi và núi lửa đến bờ biển xinh đẹp với các thảo nguyên và sa mạc.
Alaska
Một phần năm lớn như phần còn lại của Hoa Kỳ, Alaska đạt cũng vào Bắc Cực, và các nổi bật với cảnh hoang dã miền núi, trong đó có ngọn núi cao nhất của Bắc Mỹ, núi McKinley.
Hawaii
Một quần đảo núi lửa ở Thái Bình Dương nhiệt đới, 2.300 dặm về phía tây nam của California (bang gần nhất), thoải mái Hawaii là một thiên đường nghỉ mát.

Về chính trị, Hoa Kỳ là một liên bang của các tiểu bang', đều có quyền lợi và quyền hạn (vì thế tên) của riêng mình. Mỹ cũng quản lý một sốp lãnh thổ hải ngoài ngoài tiểu bang trên toàn thế giới, lớn nhất trong số đó là Puerto Rico (có tư cách đặc biệt của một "thịnh vượng chung") và U.S. Virgin IslandsCaribbean cộng với American Samoa, GuamNorthern Mariana IslandsOceania.

Tổng quan[sửa]

Hoa Kỳ hay Mỹ (tên chính thức: Hợp chúng quốc Hoa Kỳ) là một cộng hòa lập hiến liên bang gồm có 50 tiểu bang và một đặc khu liên bang. Quốc gia này nằm gần hoàn toàn trong tây bán cầu: 48 tiểu bang lục địa và thủ đô Washington, D.C., nằm giữa Bắc Mỹ, giáp Thái Bình Dương ở phía tây, Đại Tây Dương ở phía đông, Canada ở phía bắc, và Mexico ở phía nam. Tiểu bang Alaska nằm trong vùng tây bắc của lục địa Bắc Mỹ, giáp với Canada ở phía đông. Tiểu bang Hawaii nằm giữa Thái Bình Dương. Hoa Kỳ cũng có 14 lãnh thổ hay còn được gọi là vùng quốc hải rải rác trong vùng biển Caribbe và Thái Bình Dương. Với 3,79 triệu dặm vuông (9,83 triệu km²) và 305 triệu dân, Hoa Kỳ là quốc gia lớn hạng ba về tổng diện tích (xem phần địa lý để biết thêm chi tiết) và hạng ba về dân số trên thế giới. Hoa Kỳ là một trong những quốc gia đa dạng chủng tộc nhất trên thế giới, do kết quả của những cuộc di dân đến từ nhiều quốc gia khác trên thế giới. Nền kinh tế quốc dân của Hoa Kỳ lớn nhất trên thế giới, với tổng sản phẩm nội địa (GDP) được ước tính cho năm 2008 là trên 14,3 ngàn tỉ đô la (khoảng 23% tổng sản lượng thế giới dựa trên GDP danh định, và gần 21% sức mua tương đương).

Lịch sử[sửa]

Những thổ dân của Hoa Kỳ Lục địa, kể cả thổ dân Alaska, đã di cư từ Châu Á sang. Họ bắt đầu đến đây ít nhất là 12.000 năm và có thể xa nhất là 40.000 năm trước đây. Một số cộng đồng bản thổ trong thời tiền Columbia đã phát triển nông nghiệp tiên tiến, đại kiến trúc, và những xã hội cấp tiểu quốc có các xã hội phức tạp đa dạng đã tồn tại trước khi sự xuất hiện đầu tiên của Châu Âu trong những năm cuối thế kỷ 15. Ví dụ, người Cherokee xây dựng gò rất lớn và thị trấn lớn bao phủ vùng Đông Nam bộ, và người Anasazi xây dựng xây dựng các thị trấn bên vách đá ở phía Tây Nam. Các xã hội đã tàn phá bởi các bệnh Cựu Thế giới như bệnh đậu mùa.

Người Tây Ban Nha thiết lập các thuộc địa Châu Âu sớm nhất trên đất liền tại vùng mà bây giờ là Florida. Trong số các thuộc địa này, chỉ St. Augustine được thành lập năm 1565 là còn tồn tại. Sau đó, các khu định cư Tây Ban Nha trong miền tây nam Hoa Kỳ ngày nay đã thu hút hàng ngàn người khắp Mexico. Những thương buôn da thú người Pháp thiết lập các tiền trạm của Tân Pháp quanh Ngũ Đại Hồ. Pháp dần dần tuyên bố chủ quyền phần lớn phía bên trong của Bắc Mỹ xa về miền nam đến Vịnh Mexico. Các khu định cư thành công ban đầu của người Anh là Thuộc địa Virginia ở Jamestown năm 1607 và Thuộc địa Plymouth năm 1620. Việc thiết lập Thuộc địa Vịnh Massachusetts năm 1628 tạo ra một làn sóng di dân; đến năm 1634, New England đã có khoảng 10.000 người theo Thanh giáo định cư. Giữa cuối thập niên 1610 và cuộc cách mạng, người Anh đã đưa khoảng 50.000 tội phạm đến các thuộc địa Mỹ của họ. Bắt đầu năm 1614, người Hà Lan đã thiết lập các khu định cư dọc theo hạ lưu Sông Hudson, gồm có Tân Amsterdam trên Đảo Manhattan. Khu định cư nhỏ Tân Thụy Điển được thiết lập dọc theo Sông Delaware năm 1638 sau đó bị người Hà Lan chiếm vào năm 1655.

Trong cuộc Chiến tranh Pháp và thổ dân Châu Mỹ, Vương quốc Anh đã thừa cơ giành lấy Canada từ tay người Pháp, nhưng dân chúng nói tiếng Pháp vẫn được tự do về chính trị và tách biệt khỏi các thuộc địa ở phía nam. Năm 1674, người Anh đã chiếm được các cựu thuộc địa của Hà Lan trong các cuộc Chiến tranh Anh-Hà Lan; tỉnh Tân Hà Lan bị đổi tên thành New York. Với việc phân chia Carolinas năm 1729 và thuộc địa hóa Georgia năm 1732, mười ba thuộc địa của Anh mà sau này trở thành Hoa Kỳ được thành lập. Tất cả đều có chính quyền thuộc địa và địa phương cùng với bầu cử mở rộng cho đa số đàn ông tự do. Tất cả thuộc địa đều hợp pháp hóa việc buôn bán nô lệ Châu Phi. Với tỉ lệ sinh sản cao và tử vong thấp, cộng thêm việc di dân mới đến điều đặn, các thuộc địa đã tăng gấp đôi dân số cứ mỗi 25 năm. Phong trào khơi lại đức tin của Tín hữu Cơ Đốc trong thập niên 1730 và thập niên 1740 được biết đến như Đại Tỉnh thức đã khiến cho dân chúng quan tâm cả tôn giáo và sự tự do tín ngưỡng. Vào năm 1770, các thuộc địa có số người Anh giáo ngày gia tăng lên đến khoảng 3 triệu người, bằng khoảng nửa dân số của Vương quốc Anh vào lúc đó. Mặc dù các thuộc địa chịu thuế Anh nhưng họ không có một đại diện nào trong Quốc hội Vương quốc Anh.

Địa lý[sửa]

Hoa Kỳ là quốc gia có tổng diện tích lớn thứ ba hoặc thứ tư trên thế giới, trước hoặc sau Cộng hòa Nhân dân Trung hoa, tùy theo hai lãnh thổ mà Ấn Độ và Trung Hoa đang tranh chấp có được tính vào lãnh thổ Trung Hoa hay không. Nếu chỉ tính về phần mặt đất thì Hoa Kỳ lớn hạng ba sau Nga và Trung Hoa nhưng đứng ngay trước Canada (Canada lớn hơn Hoa Kỳ về tổng diện tích nhưng phần lớn lãnh thổ phía bắc của Canada là những khối băng, không phải là mặt đất). Hoa Kỳ Lục địa trải dài từ Đại Tây Dương đến Thái Bình Dương và từ Canada đến Mexico và Vịnh Mexico. Alaska là tiểu bang lớn nhất về diện tích, giáp Thái Bình Dương và Bắc Băng Dương và bị Canada chia cách khỏi Hoa Kỳ Lục địa. Hawaii gồm một chuỗi các đảo nằm trong Thái Bình Dương, phía tây nam Bắc Mỹ. Puerto Rico, lãnh thổ quốc hải đông dân nhất và lớn nhất của Hoa Kỳ, nằm trong đông bắc Caribbe. Trừ một số lãnh thổ như Guam và phần cận tây nhất của Alaska, hầu như tất cả Hoa Kỳ nằm trong tây bán cầu.

Đồng bằng sát duyên hải Đại Tây Dương nhường phần xa hơn về phía bên trong đất liền cho các khu rừng dễ rụng lá theo mùa và các ngọn đồi trập chùng của vùng Piedmont. Dãy núi Appalachian chia vùng sát duyên hải phía đông ra khỏi vùng Ngũ Đại Hồ và thảo nguyên Trung Tây. Sông Mississippi-Missouri là hệ thống sông dài thứ tư trên thế giới chảy qua giữa nước Mỹ theo hướng chính là bắc-nam. Vùng đồng cỏ phì nhiêu và bằng phẳng của Đại Bình nguyên trải dài về phía tây. Dãy núi Rocky ở rìa phía tây của Đại Bình nguyên kéo dài từ bắc xuống nam băng ngang lục địa và có lúc đạt tới độ cao hơn 14.000 ft (4.300 m) tại Colorado. Vùng phía tây của dãy núi Rocky đa số là hoang mạc như Hoang mạc Mojave và Đại Bồn địa có nhiều đá. Dãy núi Sierra Nevada chạy song song với dãy núi Rocky và tương đối gần duyên hải Thái Bình Dương. Ở độ cao 20.320 ft (6.194 mét), Núi McKinley của Alaska là đỉnh cao nhất của Hoa Kỳ. Các núi lửa còn hoạt động là thường thấy khắp Quần đảo Alexander và Quần đảo Aleutian. Toàn bộ tiểu bang Hawaii được hình thành từ các đảo núi lửa nhiệt đới. Siêu núi lửa nằm dưới Công viên Quốc gia Yellowstone trong dãy núi Rocky là một di thể núi lửa lớn nhất của lục địa.

Vì Hoa Kỳ có diện tích lớn và có nhiều địa hình rộng lớn nên Hoa Kỳ gần như có tất cả các loại khí hậu. Khí hậu ôn hòa có ở đa số các vùng, khí hậu nhiệt đới ở Hawaii và miền nam Florida, khí hậu địa cực ở Alaska, nửa khô hạn trong Đại Bình nguyên phía tây kinh tuyến 100 độ, khí hậu hoang mạc ở tây nam, khí hậu Địa Trung Hải ở duyên hải California, và khô hạn ở Đại Bồn địa. Thời tiết khắt nghiệt thì hiếm khi thấy—các tiểu bang giáp ranh Vịnh Mexico thường bị đe dọa bởi bảo và phần lớn lốc xoáy của thế giới xảy ra trong Hoa Kỳ Lục địa, chủ yếu là miền Trung Tây.

Khí hậu[sửa]

Khí hậu nói chung là ôn đới, với ngoại lệ đáng chú ý. Alaska có lãnh nguyên Bắc Cực, trong khi Hawaii, South Florida, Puerto Rico và quần đảo Virgin thuộc Hoa Kỳ là nhiệt đới. The Great Plains là khô, phẳng và cây cỏ, biến thành sa mạc khô cằn ở phía Tây và Địa Trung Hải dọc theo bờ biển California.

Vào mùa đông, các thành phố lớn phía Bắc và miền Trung Tây, có thể nhìn thấy nhiều như 2 feet (61 cm) tuyết rơi trong một ngày, với nhiệt độ lạnh. Mùa hè ẩm ướt, nhưng nhẹ. Nhiệt độ trên 100°F (38°C) đôi khi xâm nhập vùng Trung Tây và Great Plains. Một số khu vực ở vùng đồng bằng miền Bắc có thể có nhiệt độ lạnh -30°F (-34°C) trong mùa đông. Nhiệt độ dưới 0 ° F (-18 ° C) đôi khi đạt đến phía nam cũng như Oklahoma.

Khí hậu của miền Nam cũng thay đổi. Vào mùa hè, trời nóng và ẩm, nhưng từ tháng Mười đến tháng Tư thời tiết có thể dao động từ 60 ° F (15 ° C) để những đợt gió lạnh ngắn 20°F (-7°C) hay như vậy.

The Great Plains và các tiểu bang miền Trung Tây cũng trải qua cơn lốc xoáy từ cuối mùa xuân đến đầu mùa thu, trước đó ở phía nam và sau đó ở phía bắc. Hoa dọc theo bờ biển Đại Tây Dương và Vịnh Mexico có thể gặp bão giữa tháng Sáu và tháng Mười Một. Những cơn bão dữ dội và nguy hiểm thường xuyên bỏ lỡ đất liền của Hoa Kỳ, nhưng các cuộc di tản thường được yêu cầu và cần được chú ý.

Rockies là nơi lạnh và có tuyết rơi. Một số bộ phận của Rockies thấy hơn 500 inch (1.200 cm) của tuyết trong một mùa. Ngay cả trong mùa hè, nhiệt độ mát trên núi, và tuyết có thể rơi gần như quanh năm. Nguy hiểm để đi lên trong những ngọn núi chuẩn bị vào mùa đông và những con đường thông qua họ có thể nhận được rất băng giá. Các sa mạc phía Tây Nam là nóng và khô trong mùa hè, với nhiệt độ thường vượt quá 100°F (38°C). Giông bão có thể được dự kiến ​​ở phía tây nam thường xuyên từ tháng Bảy đến tháng Chín. Mùa đông nhẹ, và tuyết là không bình thường. Lượng mưa trung bình hàng năm là thấp, thường là dưới 10 inch (25 cm).

Mát mẻ và ẩm ướt thời tiết phổ biến nhiều trong năm ở phía tây bắc ven biển (Oregon và Washington về phía tây của dãy Cascade, và phần phía bắc của California tây của Coast Range / Cascades). Summers (tháng qua tháng chín) thường khá khô với độ ẩm thấp, mặc dù, khiến nó trở thành khí hậu lý tưởng cho các hoạt động ngoài trời. Rain là thường xuyên nhất trong mùa đông, tuyết là rất hiếm, đặc biệt là dọc theo bờ biển, và nhiệt độ khắc nghiệt là không phổ biến. Mưa rơi gần như độc quyền từ cuối mùa thu đến đầu mùa xuân dọc theo bờ biển. Đông của Cascades, phía tây bắc là khô hơn đáng kể. Phần lớn phía tây bắc trong đất liền hoặc là bán khô hạn hoặc sa mạc, đặc biệt là tại Oregon.

Thành phố Đông Bắc và Thượng miền Nam được biết đến với mùa hè với nhiệt độ đạt vào những năm 90 (là 32°C) hoặc nhiều hơn, với độ ẩm rất cao, thường trên 80%. Đây có thể là một sự thay đổi quyết liệt từ phía Tây Nam. Độ ẩm cao có nghĩa là nhiệt độ có thể cảm thấy nóng hơn đọc thực tế. Vùng Đông Bắc cũng trải qua tuyết, và cứ mỗi vài năm ít nhất một lần sẽ có một bán phá giá của những thứ màu trắng với số lượng rất lớn.

Chính trị[sửa]

Hoa Kỳ là một nước cộng hòa liên bang. Tổ chức hành chính của nó gồm 50 tiểu bang và một quận thuộc Columbia (Washington D.C.); Nó cũng có các lãnh thổ hòn đảo khác nhau ở Caribê và Thái Bình Dương mạnh mẽ - nhưng thường không tích hợp hoàn toàn vào liên minh. Rất nhiều trong số các lãnh thổ này nằm trong khu vực hải quan và nhập cư của Hoa Kỳ và do đó vì mục đích thực tế có thể được coi là một phần của Hoa Kỳ (xem Du lịch đến Hoa Kỳ).

Chính phủ liên bang nắm giữ quyền lực từ Hiến pháp Hoa Kỳ, là hiến pháp bằng văn bản lâu đời nhất sử dụng liên tục. Trong khuôn khổ pháp luật liên bang bao trùm, mỗi tiểu bang duy trì hiến pháp, chính phủ và luật pháp riêng của mình, và do đó giữ được sự tự trị đáng kể trong liên bang. Luật pháp tiểu bang có thể thay đổi điều luật của chúng nhưng hầu hết đều là khá đồng đều giữa các tiểu bang.

Tổng thống được bầu ra mỗi bốn năm và là người đứng đầu chính phủ liên bang cũng như người đứng đầu nhà nước. Anh ta và chính quyền của anh ta là chi nhánh hành pháp. Quốc hội lưỡng viện (bao gồm Hạ viện Hạ viện và Thượng viện thượng viện) cũng được bầu cử phổ biến, và tạo thành ngành lập pháp. Tòa án tối cao đứng đầu chi nhánh tư pháp. Các chính phủ tiểu bang được tổ chức tương tự, với các thống đốc, các cơ quan lập pháp, và các cơ quan tư pháp.

Hai đảng chính trị lớn đã thống trị ở cấp tiểu bang và liên bang kể từ khi kết thúc Nội chiến: Đảng Cộng hòa (thường được gọi là Đảng lớn) và Đảng Dân chủ. Kể từ những năm 1960 Đảng Cộng hòa đã trở thành đảng cánh hữu hay "bảo thủ" hơn, trong khi Đảng Dân chủ thường là cánh tả hay "tự do" của hai bên. Trong khi các đảng chính trị nhỏ hơn tồn tại, hệ thống bầu cử toàn thắng sẽ có nghĩa là họ ít khi thành công ở bất kỳ cấp độ nào. Mặc dù ở phần lớn thế giới màu đỏ và xanh cho thấy các bên trái và bên phải tương ứng, nó bị đảo ngược ở Hoa Kỳ để Cộng hòa đỏ và Dân chủ là màu xanh lam.

Kinh tế[sửa]

Kinh tế Hoa Kỳ có quy mô lớn nhất thế giới, tới 18.561.930 tỉ USD trong năm 2016. Đây là một nền kinh tế hỗn hợp, nơi mà các công ty, các tập đoàn lớn và các công ty tư nhân là những thành phần chính của nền kinh tế vi mô, ảnh hưởng đến toàn bộ nền kinh tế của Hoa Kỳ. Kinh tế Hoa Kỳ cũng duy trì được năng suất lao động cao, GDP bình quân đầu người cao, khoảng 59,407 USD, mặc dù chưa phải cao nhất trên thế giới. Kinh tế Hoa Kỳ có mức độ tăng trưởng kinh tế vừa phải, tỉ lệ thất nghiệp thấp, trình độ khoa học kỹ thuật, công nghệ, khả năng nghiên cứu, và đầu tư vốn cao. Các mối quan tâm chính trong nền kinh tế Hoa Kỳ gồm nợ quốc gia, nợ nước ngoài, nợ của người tiêu dùng, tỉ lệ tiết kiệm thấp, và sự thâm hụt tài chính lớn.

Theo số liệu thống kê vào tháng 6 năm 2007, tổng nợ nước ngoài của Hoa Kỳ là 12.000 tỉ USD, tương đương 88% GDP của nước này. Nợ công cộng (còn gọi là nợ quốc gia) tương đương 65% GDP.Trong năm 2008 kinh tế Mỹ đã gặp một cuộc khủng hoảng khiến kinh tế thế giới bị ảnh hưởng. Vật giá leo thang đang khiến người Hoa Kỳ điêu đứng hơn nhiều so với ước tính của Chính phủ. Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của Chính phủ trong tháng 1-2011 cho thấy "lạm phát chính" - gồm giá của tất cả các mặt hàng trừ lương thực và năng lượng - chỉ tăng 1% so với cùng kỳ năm ngoái. Chỉ số này không bao hàm những "đau đớn" do vật giá leo thang đang đè nặng lên các hộ gia đình. Thực tế, nhiều nhà kinh tế tin lạm phát thực phải ở mức từ 8-9%.

Thời gian qua, nhiều định chế và nhà phân tích uy tín trên thế giới đưa ra các dự báo, cho rằng Hoa Kỳ sẽ mất ngôi vị nền kinh tế số 1 hành tinh trong vòng 20-30 năm nữa. Chưa biết các dự báo trên có chính xác, nhưng có một điều khá rõ ràng: Hoa Kỳ đang mất dần vị thế siêu cường cả về kinh tế và chính trị. Thực tế đó được thể hiện rõ nét qua các cuộc khủng hoảng đang diễn ra ở nước này.

Cùng với cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, các nhà phân tích bắt đầu nói đến sự sụp đổ của USD - "ngoại tệ vua". Cứ mỗi ngày trôi qua, đồng tiền màu xanh lá này mất dần vị thế như một loại tền tệ được sử dụng chính trong các hoạt động giao dịch toàn cầu, cũng như vai trò là ngoại tệ dự trữ của thế giới.

Văn hóa[sửa]

Hoa Kỳ có nhiều dân tộc khác nhau và nền văn hoá đa dạng trên khắp vùng đất rộng lớn của đất nước và ngay cả trong các thành phố - và các thành phố như New York sẽ có hàng chục, nếu không có hàng trăm, các dân tộc khác nhau đại diện trong một khu phố. Mặc dù có sự khác biệt này, vẫn tồn tại một ý thức mạnh mẽ về bản sắc dân tộc và những đặc điểm văn hoá nổi bật nhất định. Nói chung, người Mỹ có khuynh hướng tin tưởng vào trách nhiệm cá nhân và cá nhân quyết định thành công hay thất bại của mình, nhưng có nhiều trường hợp ngoại lệ và rằng một quốc gia đa dạng như Hoa Kỳ có hàng ngàn truyền thống văn hoá khác biệt. Một sẽ tìm thấy Mississippi ở miền Nam rất khác về văn hoá với Massachusetts ở miền Bắc.

Tôn giáo được coi trọng ở Hoa Kỳ với 80% số người theo tôn giáo. Khoảng 50% người Mỹ thuộc về một nhà thờ Cơ đốc giáo Tin Lành và 20% khác là Công giáo La Mã. 5% người Mỹ thuộc các tôn giáo phi Kitô giáo như Do thái giáo, Hồi giáo, Hindu giáo và Phật giáo. Nhiều doanh nghiệp và tổ chức đóng cửa vào chủ nhật và một số khu vực ở Nam và Trung Tây cấm một số hành động nhất định diễn ra vào chủ nhật, trong khi một số doanh nghiệp Do Thái đóng cửa vào tối thứ Sáu và thứ Bảy cho ngày Sa-bát.

Nhìn chung, trong khi Hoa Kỳ ít tôn giáo hơn nhiều quốc gia khác, nó là tôn giáo hơn Canada và Bắc Âu; Tuy nhiên, xu hướng này khác nhau rất nhiều theo khu vực, với Tây Bắc Thái Bình Dương và New England phần lớn là thế tục và Nam Mỹ là cực kỳ Kitô giáo, đặc biệt là Evangelical. Sự khác biệt về tôn giáo cũng tương quan với chính trị, do đó các khu vực đô thị Đông Bắc, Bờ Tây, Hawaii và Chicago nhìn chung là tiến bộ và dân chủ; Hầu hết các bang Mormon như Utah, Idaho và Wyoming đều rất bảo thủ và là đảng Cộng hòa; Và phần lớn các quốc gia khác (ví dụ: một số vùng Trung Tây, Nam Mỹ / Rocky Mountain và các quốc gia ven biển miền Nam) gần như phân chia giữa Đảng Dân chủ và Cộng hòa. Xu hướng trong vài thập kỷ qua là một trong những sự phân cực chính trị địa lý đang gia tăng. Hầu hết người Mỹ hiện đang sống tại các quận nơi mà xu hướng chính trị ngày càng trở nên tự do hơn trong khi các vùng nông thôn ngày càng trở nên bảo thủ hơn khi vùng trung tâm biến mất.

Các ngày lễ, kỳ nghỉ[sửa]

Luôn luôn phải chấp nhận cái khác

Trong khi hầu hết các quốc gia kỷ niệm ngày lao động vào ngày 1 tháng 5 để kỷ niệm vụ Haymarket năm 1886, Hoa Kỳ đã quyết định tổ chức lễ mừng vào tháng 9, vì lo sợ lễ mừng tháng 5 sẽ khuyến khích các cuộc biểu tình kiểu Haymarket tương tự và tiếp thêm sinh lực trái quyền căn bản.

Ngày 11 tháng 11, là Ngày kỷ niệm ở Châu Âu và Canada, đã được mở rộng để chào mừng tất cả cựu chiến binh của lực lượng vũ trang Hoa Kỳ; Ngày tưởng niệm phục vụ mục đích công nhận người chết vì chiến tranh.

Không có ngày nghỉ lễ bắt buộc trên toàn quốc. Các ngày lễ liên bang là những ngày nghỉ hợp nhất tập trung nhất, nhưng họ chỉ được chính phủ liên bang công nhận; Các văn phòng liên bang, ngân hàng và bưu điện đóng cửa vào những ngày này. Gần như tất cả các tiểu bang và địa phương cũng quan sát những ngày lễ này, và một số ít của riêng mình. Nếu kỳ nghỉ liên bang rơi vào một ngày cuối tuần, việc tuân thủ sẽ được chuyển sang ngày làm việc gần nhất (thường là thứ Sáu hoặc thứ Hai), với những ngày đóng cửa tương tự như Ngày Tổng thống vào tháng 2. Đóng cửa Lễ hội và bán lẻ chính sẽ xảy ra vào ngày hàng năm, ngay cả khi đó là cuối tuần.

Thời gian giữa Lễ Tạ ơn (thứ năm thứ tư của tháng 11) và ngày 1 tháng 1 có nhiều ngày lễ lớn như vậy thường được gọi là "kỳ nghỉ lễ". Những kỳ nghỉ ở trường và công việc thường được thực hiện trong thời gian này, với những người đến thăm gia đình và bạn bè. Sân bay, Đường liên bang, bến xe buýt và ga tàu sẽ rất đông đúc gần những ngày lễ lớn. Nếu bạn phải đi du lịch, cho phép thêm thời gian để đăng ký và bảo mật rõ ràng. Đây cũng là một món quà cho mùa; Hầu hết các trung tâm mua sắm và cửa hàng bách hóa sẽ đông đúc, đặc biệt là vào ngày sau Lễ Tạ ơn, tuần lễ trước Giáng sinh, và một ngày sau Lễ Giáng Sinh. Tất cả các đại sứ quán Hoa Kỳ đóng cửa vào những ngày lễ liên bang ngoài những ngày lễ của nước chủ nhà.

Thành phố[sửa]

Các điểm đến khác[sửa]

Đến[sửa]

Hoa Kỳ có yêu cầu thị thực đặc biệt nặng nề và phức tạp. Đọc cẩn thận trước khi chuyến thăm của bạn, đặc biệt là nếu bạn cần phải xin thị thực, và tham khảo ý kiến ​​các Cục Lãnh sự. Du khách đã bị từ chối nhập cảnh vì nhiều lý do, thường là tầm thường.

Visa[sửa]

Chuẩn bị tài liệu và lập kế hoạch và trước khi đến[sửa]

Hoan nghênh! Công dân của 37 quốc gia trong chương trình miễn thị thực, cũng như công dân Canada, Mexico sống trên biên giới (có Thẻ đi qua biên giới), và công dân Bermuda (với hộ chiếu Anh (hải ngoại)) không cần phải có visa nhập cảnh vào Hoa Kỳ. Dân Canada và Bermuda thường được phép vào thăm cho đến sáu tháng.

Chương trình miễn thị thực, giấy phép ở lại miễn thị thực lên đến 90 ngày, áp dụng cho công dân của Andorra, Áo, Úc, Bỉ, Brunei, Cộng hòa Séc, Đan Mạch, Estonia, Phần Lan, Pháp, Đức, Hy Lạp, Hungary, Iceland, Ai-len, Ý, Nhật Bản, Hàn Quốc, Latvia, Liechtenstein, Lithuania, Luxembourg, Malta, Monaco, Hà Lan, New Zealand, Na Uy, Bồ Đào Nha, San Marino, Singapore, Slovakia, Slovenia, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Đài Loan, và Vương quốc Anh.

Công dân của Liên bang Micronesia, quần đảo Marshall và Palau có thể nhập, cư trú, học tập, và làm việc tại Mỹ vô thời hạn chỉ có hộ chiếu hợp lệ.

Công dân của Bahamas có thể xin miễn visa nhập cảnh chỉ ở Các cơ sở trước khi thông quan hải quan trước khi giải phóng mặt bằng của Mỹ ở Bahamas, nhưng giấy chứng nhận cảnh sát hợp lệ có thể được yêu cầu cho những người trên 14 tuổi. Cố gắng để nhập thông qua cổng nào khác nhập cảnh đòi hỏi một thị thực hợp lệ.

Công dân quần đảo Cayman, nếu họ có ý định đi du lịch trực tiếp đến Mỹ từ đó, có thể có được một miễn thị thực đơn nhập khoảng $ 25 trước khi khởi hành.

Một hồ sơ tội phạm sẽ có khả năng bị thu hồi bất kỳ quyền đi lại miễn thị thực vào Mỹ Mặc dù có những ngoại lệ như vi phạm giao thông, vi phạm dân sự (chẳng hạn như xả rác, vi phạm tiếng ồn, phá rối trật tự), tội phạm chính trị hoàn toàn (ví dụ như cuộc biểu tình bất bạo động trong nước mà không được phép), và hành vi phạm tội trước khi 16 tuổi.

Công dân Việt Nam nộp đơn xin cấp visa ở Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội hoặc Tổng lãnh sự quán Thành phố Hồ Chí Minh và phải phỏng vấn trước khi cấp visa. Bạn phải chứng minh có công ăn việc làm ổn định, có tài sản...để chứng tỏ mình sẽ không thể ở lại Hoa Kỳ.

Rời khỏi Hoa Kỳ[sửa]

Cảnh báo du lịch

Bạn muốn ở quá thời hạn visa?: Nếu bạn ở lại Hoa Kỳ quá thời hạn visa được in trên hộ chiếu hoặc vi phạm điều khoản của mục sẽ tự động mất hiệu lực của visa của bạn. "Nó cũng sẽ làm cho bạn gặp khó khăn rất lớn để tái nhập cảnh Hoa Kỳ và cũng có thể ngăn bạn tái nhập cảnh cho ít nhất là ba năm, nếu không phải là vĩnh viễn. Nếu bạn quá hạn trên chương trình miễn thị thực, bạn sẽ cần visa cho tất cả các chuyến thăm trong tương lai.

Không giống như hầu hết các nước, Hoa Kỳ không kiểm tra hộ chiếu chính thức khi xuất cảnh, đặc biệt là đối với những người đi du lịch bằng đường hàng không hoặc đường biển. Như vậy, nếu bạn đang rời Hoa Kỳ lần cuối cùng trên một chuyến đi đặc biệt (ví dụ như không trở về từ Canada hoặc Mexico), bạn có trách nhiệm phải nộp thẻ đến của bạn khi làm thủ tục lên máy bay, hoặc nhân viên biên giới Mexico hoặc Canada. Nếu không, bạn hãy liên hệ với các sỹ quan Mỹ về cách thức làm thế nào để trả lại và cập nhật hồ sơ khởi của bạn để tránh bất kỳ phức tạp nhập trong tương lai. Nếu bạn rời Hoa Kỳ trên một hãng hàng không thương mại, khởi hành của bạn cũng sẽ được xác minh với các hãng hàng không hoặc công ty vận chuyển. Do đó bạn không cần làm thủ tục gì thêm, dù sao những lần ghé thăm tương lai xem xét đưa các tài liệu cần thiết để chứng minh bạn để lại một cách hợp pháp. Hải quan và Bảo vệ Biên giới có thông tin về những gì để làm gì nếu sơ suất của bạn của bạn không được thu thập.

Bằng đường hàng không[sửa]

Hầu hết các du khách đến từ bên ngoài Canada và Mexico đến Hoa Kỳ bằng máy bay. Trong khi nhiều trung bình các thành phố nội địa vừa có một sân bay quốc tế, có các chuyến bay hạn chế đối với hầu hết những điều này và hầu hết du khách đến Hoa Kỳ tại một trong những điểm bắt đầu lớn dọc theo bờ biển. Sân bay quốc tế trong thành phố New York, Los Angeles, ChicagoMiami là bốn điểm chính nhập cảnh vào Hoa Kỳ bằng máy bay. Hiện chưa có tuyến bay thẳng từ Việt Nam với Hoa Kỳ. Khách đi từ Việt Nam sang Hoa Kỳ thường phải quá cảnh ở Hồng Kông, Singapore, Đài Bắc, Tokyo, Seoul.

  • Từ phía đông New York, Chicago, Philadelphia, Atlanta, Charlotte, Boston, Washington, DC, OrlandoMiami là những điểm nhập chính từ châu Âu và điểm xuyên khác khởi hành. Tất cả các sân bay lớn bờ biển phía đông có dịch vụ từ một số thành phố Châu Âu. Los Angeles và San Francisco, trong khi không phải ở phía đông cũng có một số lượng tốt của các chuyến bay từ các thành phố lớn của châu Âu.
  • Từ phía tây Los Angeles, San FranciscoHonolulu là những điểm chính của nhập từ châu Á và điểm xuyên Thái Bình Dương khác khởi hành. SeattlePortland (Oregon) có một vài lựa chọn chuyến bay quốc tế. Tất nhiên, nếu bạn đến Honolulu, bạn phải mất một chuyến bay khác để có được vào đất liền. Các hãng hàng không nước ngoài là không cho phép để vận chuyển hành khách đến / từ Hawaii hay Alaska và 48 tiểu bang khác (ngoại trừ để tiếp nhiên liệu và quá cảnh). Nếu bạn đang bay vào bờ biển phía Tây để vận chuyển đến địa điểm khác, sân bay San Francisco tàu điện trên cao miễn phí kết nối các nhà ga hàng không, so với Los Angeles sẽ thấy bạn tiếp xúc với các yếu tố bắt một xe buýt hoặc đi bộ giữa các thiết bị đầu cuối. Chicago, trong khi không trên bờ biển phía tây, vẫn còn là một điểm yếu của nhập từ châu Á, cung cấp các chuyến bay thẳng từ Tokyo, Hồng Kông, Shanghai, Bắc Kinh, và Seoul, với dịch vụ trực tiếp từ Bangkok và Singapore. Qantas phục vụ Dallas / Fort Worth không ngừng từ Sydney, ngoài dịch vụ hàng ngày của họ đến Los Angeles và San Francisco từ Sydney và Melbourne.
  • Từ phía bắc Chicago, New York, DetroitMinneapolis có một số lượng tốt của các chuyến bay từ các thành phố lớn châu Á và Canada. Có các chuyến bay từ Toronto đến nhiều thành phố miền Đông và miền Trung Tây.
  • Từ phía nam Miami, HoustonLos Angeles là những điểm nhập chính từ Mỹ La tinh, chủ yếu là Nam Mỹ. Ngoài ra, Dallas, AtlantaCharlotte là cột mốc quốc tế lớn. Từ Mexico, nhiều sân bay lớn của Mỹ có chuyến bay thẳng đến thành phố Mexico hoặc Cancun, và Los Angeles và Houston có dịch vụ không ngừng để nhiều nhiều thành phố Mexico khác.
  • Từ phía khác của thế giới New Delhi, Ấn Độ có chuyến bay thẳng đến New York (thông qua các sân bay JFK và Newark) và Chicago. Mumbai có các chuyến bay thẳng đến New York (JFK và Newark). Từ Trung Quốc, Saudi Arabia, UzbekistanUnited Arab Emirates bạn cũng có thể bay đến New York (JFK). QatarSaudi Arabian bay đến Washington, DCNam Phi Airways đi đến New York (JFK) và Washington, DC (Dulles ). Los AngelesHouston đều cung cấp tuyến bay thẳng đi Qatar và United Arab Emirates.

Mỹ yêu cầu thủ tục nhập đầy đủ ngay cả đối với quá cảnh quốc tế. Nếu bạn thường cần một visa nhập cảnh Hoa Kỳ và có thể không tránh quá cảnh, bạn sẽ cần một visa quá cảnh C-1

Thủ tục hải quan và nhập cảnh được thực hiện tại điểm dừng chân đầu tiên của Hoa Kỳ, không phải ở điểm đến cuối cùng của bạn, ngay cả khi bạn có một chuyến bay trở đi. Cho phép ít nhất ba giờ dừng chân đầu tiên của Mỹ.

Số lượng hành lý cho phép mang theo các chuyến bay đến và đi từ Mỹ thường hoạt động trên một hệ thống tính theo số hành lý ngoài các hệ thống tính theo trọng lượng ngay cả đối với các hãng nước ngoài. Điều này có nghĩa là bạn được phép một số lượng hạn chế túi để kiểm tra, trong đó từng túi không được vượt quá kích thước tuyến tính nhất định (tính bằng cách thêm chiều dài, chiều rộng và chiều cao của túi). Các khoản phụ cấp và hạn chế về trọng lượng, kích thước tuyến tính và số lượng hành lý cho phép chính xác được xác định bởi các tàu sân bay bạn đang bay với, nguồn gốc của bạn (nếu đến Mỹ) hay vùng đích (nếu để lại) và các lớp dịch vụ bạn đang đi du lịch in

Khi đến một khi bạn đã nhận hành lý của bạn, bạn có thể đi về phía lối ra. Hầu hết các sân bay có gần lối ra một bức tường "điện thoại lịch sự" với mô tả và giá của nhà nghỉ trong khu vực. Bạn có thể gọi các nhà nghỉ miễn phí và yêu cầu cho một phòng và một nhận đưa đón sẽ đến lấy bạn tại sân bay. Nó rất thuận tiện và chủ yếu là miễn phí (nhưng bạn có nghĩa vụ đấm người lái xe).

Bằng tàu hỏa[sửa]

Amtrak cung cấp dịch vụ quốc tế từ các thành phố Vancouver của Canada (Amtrak Cascades có hai chuyến mỗi ngày đến Seattle), Toronto (Maple Leaf có một chuyến mỗi ngày cho thành phố New York qua thác Niagara) và Montreal (Adirondack một lần mỗi ngày cho New York qua Albany) .

Trên các chuyến tàu quốc tế từ Montreal và Toronto, các thủ tục xuất nhập cảnh thực hiện tại biên giới; Việc này tốn nhiều thời gian hơn xe buýt, có nghĩa là xe buýt rẻ hơn và nhanh hơn tàu hỏa.

Những du khách từ Vancouver nhập cư qua hải quan của Hoa Kỳ phải phỏng vấn rõ ràng tại Trạm Trung tâm Thái Bình Dương trước khi họ lên tàu hỏa, cũng giống như họ thực hiện như đi bằng máy bay. Hãy chắc chắn phải có đủ thời gian trước khi khởi hành để hoàn thành bước kiểm tra cần thiết.

Từ Mexico các trạm Amtrak gần nhất nằm ở San Diego (Pacific Surfliner với nhiều chuyến khởi hành từ San Diego đến San Luis Obispo) và ở El Paso (Hòn đảo Sunset Limited & Texas Eagle hàng tuần giữa Los Angeles và San Antonio) tại San Antonio Texas Eagle tiếp tục Về hướng Bắc về phía Chicago và Sunset Limited tiếp tục đi về phía đông đến New Orleans). Xe lửa không vượt qua biên giới sang Mexico để hành khách tiếp tục đến biên giới về phương tiện vận chuyển công cộng địa phương hoặc taxi. Không có đoàn tàu nào đi từ phía bên kia biên giới Mexico.

Bằng ô-tô[sửa]

Travel Warning Các hạn chế visa: Tất cả những người muốn vào Hoa Kỳ bằng đường bộ phải có hộ chiếu hợp lệ; NEXUS, FAST, Global Entry, SENTRI, hoặc thẻ hộ chiếu; Laser Visa; hay "giấy phép lái xe nâng cao" (do một số tiểu bang và tỉnh của Canada cấp)

Giao thông đi về phía tay phải (như ở Canada và Mexico), ngoại trừ tại Quần đảo Virgin thuộc Mỹ, do việc lái xe bên trái phổ biến ở các hòn đảo Caribbean nhỏ hơn.

Nếu bạn nhập học theo Chương trình Miễn Thị thực, bạn sẽ phải trả một khoản phí $6, bằng tiền mặt, tại điểm nhập cảnh. Không phải trả lệ phí nếu bạn chỉ đơn giản tái nhập cảnh và đã có giấy Miễn Thị thực trong hộ chiếu của bạn.

Biên giới Hoa Kỳ - Canađa và Hoa Kỳ - Mêhicô là hai trong số các đường biên giới vượt qua nhiều nhất với hàng triệu đường giao cắt hàng ngày. Thời gian chờ trung bình là 30 phút, nhưng một số đường biên giới đi qua dài nhất có thể có sự chậm trễ đáng kể - cách 1-2 giờ vào các giờ cao điểm (cuối tuần, ngày lễ). Thời gian chờ hiện tại (được cập nhật hàng giờ) có sẵn trên trang web biên giới Hoa Kỳ. Biên giới Hoa Kỳ - Mexico khắt khe chuyện buôn bán ma túy, do đó các xe đi qua có thể bị tia hồng ngoại hoặc dò xét bởi một chú chó đánh hơi ma túy. Nếu bị nghi ngờ, xe của bạn có thể bị giữ lại. Vì đây là một sự việc quá phổ biến nên bạn không cần phải đánh mất kiên nhẫn từ các nhân viên biên giới.

Như Canada và Mexico sử dụng đơn vị hệ mét đo lường nhưng Hoa Kỳ sử dụng đơn vị thông thường (feet), hãy nhớ rằng trên đường qua biên giới, biển báo giao thông sẽ cho bạn biết khoảng cách theo dặm và dặm một giờ. Nếu bạn đang lái xe ô tô từ Canada hoặc Mexico, hãy lưu ý rằng giới hạn tốc độ 55km tại đó nhưng ở Hoa Kỳ là 88 km/h.

Bằng xe buýt[sửa]

Greyhound cung cấp dịch vụ xuyên biên giới không tốn kém đáng kể cả Canada và Mexico. Một số tuyến đường, chẳng hạn như Toronto đến Buffalo có dịch vụ theo giờ. Megabus U.S. cũng điều hành các chuyến đi hàng ngày từ Toronto (cũng là trung tâm của Megabus Canada) đến Thành phố New York qua Buffalo với giá chỉ 1 đô la.

Một trong những tuyến đường của hệ thống xe bus thành phố Windsor, Ontario (Đường hầm Xe buýt) đưa hành khách đến Detroit; Đi xe buýt này (hoặc xe buýt Greyhound) thực sự cần thiết nếu bạn muốn băng qua biên giới giữa Windsor và Detroit vì người đi bộ hoặc xe đạp sẽ bị ngăn chặn từ các thành phố hoặc trong đường hầm hoặc trên bến phà.

Các hành khách xe buýt thường có sự kiểm tra kỹ lưỡng của các quan chức hải quan Hoa Kỳ, nhiều hơn là đi xe hơi hoặc tàu hỏa.

Bằng tàu thuyền[sửa]

Nhập cảnh bằng đường biển không phải phổ biến ngày nay. Các điểm vào thông dụng nhất cho các tàu thuyền tư nhân là Los Angeles, Florida, và các quốc gia ven biển phía Đông. Một số phà chở khách từ Canada còn tồn tại, chủ yếu là giữa British Columbia và Washington State hoặc Alaska.

Cunard cung cấp chuyến đi xuyên Đại Tây Dương giữa Anh và New York.

Đi lại[sửa]

Ngôn ngữ[sửa]

Ngôn ngữ (2003)
Tiếng Anh (chỉ một) 214,8 triệu
Tiếng Tây Ban Nha 29,7 triệu
Tiếng Hoa 2,2 triệu
Tiếng Pháp (tính cả tiếng Creole) 1,9 triệu
Tiếng Tagalog 1,3 triệu
Tiếng Việt 1,1 triệu
Tiếng Đức 1,1 triệu

Mặc dù Hoa Kỳ không có ngôn ngữ chính thức ở cấp liên bang, nhưng tiếng Anh Mỹ (American English) là ngôn ngữ quốc gia. Năm 2003, khoảng 215 triệu người hay 82 phần trăm dân số tuổi từ 5 trở lên nói chỉ tiếng Anh ở nhà. Tiếng Tây Ban Nha, có trên 10 phần trăm dân số nói ở nhà, là ngôn ngữ thông dụng thứ hai và được dạy rộng rãi như ngôn ngữ ngoại quốc. Các di dân muốn nhập tịch phải biết tiếng Anh. Một số người Mỹ cổ vũ việc biến tiếng Anh thành ngôn ngữ chính thức của Hoa Kỳ vì nó là ngôn ngữ chính thức tại ít nhất 28 tiểu bang. Cả tiếng Hawaii và tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức tại Hawaii theo luật tiểu bang.[135] Một số lãnh thổ vùng quốc hải cũng công nhận ngôn ngữ bản thổ của họ là ngôn ngữ chính thức cùng với tiếng Anh: Tiếng Samoa và tiếng Chamorro được Samoa thuộc Mỹ và Guam công nhận theo thứ tự trình bày; tiếng Caroline và tiếng Chamorro được Quần đảo Bắc Mariana công nhận; tiếng Tây Ban Nha là tiếng chính thức của Puerto Rico. Trong lúc cả hai tiểu bang này không có một tiếng chính thức nào, New Mexico có luật tạo phương tiện cho việc sử dụng cả tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha như Louisiana làm vậy đối với tiếng Anh và tiếng Pháp.

Mua sắm[sửa]

Phổ biến nhất các mệnh giá 1$, 5$, 10$ và mệnh giá 20$. Ngoài ra còn có những mệnh giá 2$ nhưng hiếm khi gặp, mệnh giá 50$ và 100$ thường ít dùng.

Một chuyến đi kinh tế ở Mỹ là có thể được, nhưng nó rất dễ dàng vượt quá ngân sách dự tính ban đầu.

Nếu chi tiêu vô cùng tiết kiệm sẽ chỉ mất 100$ một ngày. Một ngân sách thoải mái cỡ thường phải từ 175 – 225$ một ngày, với chi phí này bạn có thể thuê xe hơi, đổ xăng, hai bữa ăn, ở một khách sạn tốt và thăm quan 1 – 2 bảo tàng. Chi tiêu trên 100$ một ngày không phải là khó, chỉ cần vung tiền một vài lần, lái xe nhiều ăn ở New York, Chicago, San Francisco.

Nếu bạn ở trong một khách sạn cỡ vừa, phòng rộng rãi (như 80$-200$) ở các vùng nông thôn, 100$ cho một giấc ngủ qua đêm như vua, nhưng ở một số thành phố, nơi sạch phải mất 200$. Du lịch giá rẻ, kế hoạch cắm trại hay ở trong nhà trọ (15$ - 25$ một đêm), tự nấu ăn một số bữa và đi bằng xe bus. Đi du lịch bằng xe hơi là điều cần thiết. Một là cho thuê tối thiểu 40$ một ngày (loại xe, nộp thuế, bảo hiểm có thể giá cao hơn).

Thức ăn[sửa]

Nghệ thuật nấu ăn đại chúng của Mỹ thì tương tự như của các quốc gia Tây phương. Lúa mì là loại ngũ cốc chính yếu. Ẩm thực truyền thống Mỹ sử dụng các loại vật liệu nấu ăn như gà tây, thịt nai đuôi trắng, khoai tây, khoai lang, bắp, bí rợ loại trái dài (squash), và xi-rô cây phong, là các loại thực phẩm được người bản thổ Mỹ và dân định cư xưa từ Châu Âu đến chế biến. Thịt heo nấu theo phương pháp nấu chậm (Slow-cooked pork), thịt bò nướng, bánh thịt cua (crab cake), khoai tây thái mỏng từng miếng và chiên (potato chips), và bánh tròn nhỏ có những hạt sô cô la trộn lẫn gọi là chocolate chip cookie là những loại thực phẩm chính cống Mỹ. Thực phẩm chua của người nô lệ phi Châu, phổ biến khắp miền Nam và tại những nơi có người Mỹ gốc Châu Phi. Gà chiên kết hợp với nghệ thuật ẩm thực truyền thống của người Mỹ gốc Châu Phi và người Scotland là một món khoái khẩu quốc gia. Các món ăn mang tính hình tượng của Mỹ như bánh nhân táo, pizza, hamburger, và hot dog là những món ăn đúc kết từ những phương thức chế thức ăn của đa dạng các di dân đến từ Châu Âu. Loại thức ăn gọi là khoai tây chiên kiểu Pháp, các món Mexico như burritos và taco, pasta là có nguồn gốc từ Ý được mọi người khắp nơi thưởng thức.[192] Trong hai thập niên cuối cùng của thế kỷ 20, lượng calorie mà người Mỹ trung bình ăn vào cơ thể tăng 24 phần trăm,[192] khi tỉ lệ số người Mỹ ăn thức ăn bên ngoài tăng từ 18 đến 32 phần trăm. Ăn uống thường xuyên tại những nhà hàng thức ăn nhanh như McDonald gần như có liên quan đến hiện tượng mà các nhà nghiên cứu của chính phủ gọi đó là "dịch bệnh béo phì."

Đồ uống[sửa]

Người Mỹ thích uống cà phê hơn trà với khoảng hơn phân nửa dân số người lớn uống ít nhất một tách cà phê một ngày. Các loại rượu Mỹ có Bourbon whiskey, Tennessee whiskey, applejack, và Rượu Rum Puerto Rico. Rượu martini là loại rượu trái cây đặc tính Mỹ. Một người Mỹ trung bình tiêu thụ 81,6 lít bia mỗi năm. Các loại bia nhẹ kiểu Mỹ mà điển hình là thương hiệu hàng đầu Budweiser nhẹ cả trong người và trong hương vị; Chủ nhân của Budweiser là Anheuser-Busch đang chiếm lĩnh 50 phần trăm thị trường bia quốc gia. Trong những thập niên vừa qua, việc sản xuất và tiêu thụ rượu đã gia tăng đáng kể. Việc làm rượu hiện tại là một ngành công nghiệp hàng đầu tại California. Ngược với các truyền thống Châu Âu, người Mỹ uống rượu trước bữa ăn, thay thế rượu trái cây khai vị. Công nghiệp Hoa Kỳ phần lớn sản xuất ra đồ uống cho ăn sáng gồm có sữa và nước cam. Các loại nước uống rất ngọt được ưa chuộng khắp nơi; các loại nước uống có đường chiếm 9 phần trăm lượng calorie tiêu thụ hàng ngày của một người Mỹ trung bình, gấp đôi tỉ lệ của 3 thập niên về trước. Nhà sản xuất nước ngọt hàng đầu Coca-Cola là thương hiệu được công nhận nhất trên thế giới, đứng trước McDonald

Chỗ nghỉ[sửa]

Bởi đến nay các hình thức phổ biến nhất của nhà nghỉ trong nông nghiệp Hoa Kỳ và dọc theo nhiều Interstates là nhà trọ. Cung cấp các phòng không tốn kém để ô tô lẻ, hầu hết nhà nghỉ được sạch sẽ và hợp lý với một loạt hạn chế của các tiện ích: điện thoại, TV, giường, tắm. Motel 6 (+ 1-800-466-8356) là một quốc gia với mức giá hợp lý ($30-$70, tùy thuộc vào thành phố). Super 8 nhà nghỉ (+ 1-800-800-8000) cung cấp hợp lý trong cả nước là tốt. Đặt phòng được thường không cần thiết, mà là thuận lợi kể từ khi bạn không phải tùy tiện gây cản trở cho một chuyến đi đường dài; bạn có thể chỉ đơn giản là lái xe cho đến khi bạn đang mệt mỏi sau đó tìm thấy một căn phòng. Tuy nhiên, một số được sử dụng bởi người lớn đang tìm kiếm để đặt một đêm cho quan hệ tình dục hoặc các hoạt động bất hợp pháp và nhiều người đang nằm trong khu vực không mong muốn.

Kinh doanh hoặc mở rộng ở khách sạn cung cấp ngày càng trên toàn quốc. Họ có thể được tìm thấy ở thị trấn nhỏ hơn khắp vùng Trung Tây hoặc trong khu vực đô thị ven biển. Nói chung họ là tốn kém hơn so với nhà nghỉ, nhưng không phải là đắt tiền như khách sạn quy mô đầy đủ, với giá xung quanh $70 đến $170. Trong khi những khách sạn có thể xuất hiện để là kích thước của một nhà trọ, họ có thể cung cấp các tiện ích từ các khách sạn lớn hơn. Ví dụ bao gồm của Marriott Courtyard by Marriott, Fairfield Inns và Residence Inns; Hampton Inn của Hilton và Hilton Garden Inn; Holiday Inn Holiday Inn Express; Của Starwood Four Points by Sheraton, và Hyatt Place.

Các khách sạn ở mở rộng một số là đạo diễn tại doanh nhân hoặc gia đình có ngày lưu trú dài hạn (đó thường xuyên thay đổi địa điểm do doanh nghiệp quyết định). Các khách sạn thường đều có nhà bếp trong hầu hết các phòng, các sự kiện xã hội chiều (thường bằng một hồ bơi), và phục vụ Bữa sáng kiểu lục địa. Các khách sạn "mật" như vậy là khoảng tương đương với các căn hộ đủ dịch vụ được thấy ở các nước khác, mặc dù thuật ngữ "căn hộ dịch vụ" không thường được sử dụng trong tiếng Anh Mỹ.

Khách sạn có sẵn tại hầu hết các thành phố và thường cung cấp thêm các dịch vụ và tiện nghi hơn so với nhà nghỉ. Phòng thường chạy về $80-$300 cho mỗi đêm, nhưng rất lớn, quyến rũ và đắt khách sạn có thể được tìm thấy trong hầu hết các thành phố lớn, cung cấp các suite sang trọng lớn hơn so với một số nhà. Thời gian Check in và check-out hầu như luôn luôn rơi vào khoảng giữa trưa 11 AM và 2 PM - 4 PM. Một số khách sạn tại Hoa Kỳ sẽ không có người dưới 21 tuổi nếu không nhận phòng với người lớn tuổi. Nhiều thành phố Hoa Kỳ bây giờ có "cạnh thành phố" trong các vùng ngoại ô nơi có khách sạn cao cấp chất lượng cao nhằm mục đích kinh doanh giàu có lẻ. Các khách sạn thường tính năng tất cả các tiện nghi của Trung tâm thành phố/quận CBD người Anh em họ (và nhiều hơn nữa), nhưng với giá cắt cổ ít.

Ở nhiều vùng nông thôn, đặc biệt là trên bờ biển và ở New England, giường và bữa sáng (B & B) nhà nghỉ có thể được tìm thấy. Thông thường trong ngôi nhà đã được chuyển đổi hoặc các tòa nhà với ít hơn một tá các đơn vị, B & Bs đều có một kinh nghiệm ăn ở nhiều nhà giống như, với Bữa sáng miễn phí phục vụ (của chất lượng và độ phức tạp khác nhau). Giường và bữa sáng nằm trong khoảng từ $50 đến $200 một đêm, với một số nơi dốc hơn nhiều. Họ có thể phá vỡ một tốt đẹp từ impersonality của Chuỗi khách sạn và nhà nghỉ. Không giống như châu Âu, người Mỹ đặt giường và bữa sáng được bỏ đanh dâu; một phải đặt phòng trước và nhận được chỉ dẫn đó.

Hướng dẫn khách sạn hai nổi tiếng nhất bao gồm Hoa Kỳ là AAA (trước đây là Hiệp hội Mỹ cho xe ô tô; thường được phát âm "Triple-A") TourBooks, có sẵn cho các thành viên và tự động liên kết câu lạc bộ trên toàn thế giới tại văn phòng địa phương của AAA; và hướng dẫn du lịch Mobil, có sẵn tại các nhà sách. Có một số trang web Đặt phòng khách sạn trực tuyến; Hãy nhận biết rằng nhiều người trong số các trang web này thêm một khoản hoa hồng nhỏ để phòng, vì vậy nó có thể rẻ hơn để cuốn sách trực tiếp thông qua khách sạn. Mặt khác, một số khách sạn tính phí nhiều hơn cho "drop-in" doanh nghiệp hơn dành riêng phòng hoặc phòng thu được thông qua các đại lý và môi giới, do đó, nó là giá trị kiểm tra cả hai.

Cũng có những nhà trọ thanh niên trên khắp Hoa Kỳ Hầu hết được liên kết với các tổ chức thanh niên Mỹ (một thành viên Hostelling International). Chất lượng nhà trọ thay đổi rộng rãi, nhưng lúc $8-$24 một đêm, giá cả cạnh tranh nhất. Mặc dù tên, AYH thành viên là mở cửa cho người dân của mọi lứa tuổi. Phòng Không-AYH nhà trọ cũng có, đặc biệt là ở các thành phố lớn. Hãy nhận biết rằng ký túc xá tập trung tại nhiều địa điểm hơn touristy, không giả định rằng tất cả giữa thị xã có kích thước sẽ có một nhà nghỉ.

Cắm trại cũng có thể là một lựa chọn rất phải chăng, đặc biệt là với thời tiết tốt. Nhược điểm của cắm trại là hầu hết cắm trại bên ngoài các khu vực đô thị, do đó, nó không phải là nhiều của một lựa chọn cho chuyến đi đến các thành phố lớn. Đó là một mạng lưới khổng lồ của công viên quốc gia (+ 1-800-365-2267), với hầu hết các nước và nhiều quận có hệ thống công viên riêng của họ, quá. Hầu hết các tiểu bang và quốc gia cắm trại chất lượng tuyệt vời, với môi trường tự nhiên tuyệt đẹp. Mong đợi để trả tiền $7-$20 cho mỗi xe nhập. Kampgrounds Mỹ (KOA) có một chuỗi các khu cắm trại thương mại nhượng quyền thương mại trên toàn quốc, duyên dáng một cách đáng kể ít hơn so với khu vực công tương đương, nhưng với hookups cho phương tiện giải trí và các tiện ích như laundroma.

Học[sửa]

Làm[sửa]

Một trong những việc đầu tiên mà hầu hết người nhập cư đều phải thực hiện khi đến Mỹ là tìm việc làm. Hầu hết đều cho rằng đây là một thách thức lớn. Ngay cả với người bản xứ, chuyện tìm việc đã khá gian nan, huống chi là những người nhập cư còn chưa thích nghi hoàn toàn mới môi trường sống mới. May mắn là các di dân luôn được Chính phủ Mỹ quan tâm và hỗ trợ trong vấn đề này. Nếu nhìn một cách tổng thể, chuyện tìm việc của người nhập cư cũng không khác gì so với những đối tượng khác. Tuy nhiên, sẽ có không ít khó khăn mà bạn phải vượt qua nếu muốn được tuyển dụng trên đất Mỹ. Thách thức đầu tiên đến từ ngôn ngữ. Nếu nói tiếng Anh không trôi chảy, bạn sẽ rất khó tìm được việc làm ưng ý. Tất nhiên, dù không biết tiếng Anh, bạn vẫn có thể tìm được một công việc chân tay với thu nhập thấp. Nhưng nếu muốn một công việc tốt hơn, bạn chắc chắn phải sử dụng tốt ngôn ngữ của người bản xứ. Có rất nhiều khóa học tiếng Anh cho người nhập cư và bạn có thể dễ dàng tìm thấy chúng ngay trong khu vực sinh sống của mình.

Bên cạnh đó, người nhập cư cũng vấp phải một thách thức không nhỏ khác, đó là chứng minh trình độ và kinh nghiệm theo yêu cầu công việc. Ngay cả việc chứng minh bằng cấp và khả năng hiện có tương đương với các tiêu chuẩn của Mỹ cũng là việc không đơn giản. Để giải quyết vấn đề này, đa số các thành phố đều có trung tâm hỗ trợ việc làm cho người nhập cư để giúp họ “quy đổi” các bằng cấp liên quan theo chuẩn Mỹ. Một khi bạn có thể nói được Tiếng Anh và chứng minh bản thân sở hữu trình độ, kỹ năng cần thiết thì việc tiếp theo là phải tìm được những nơi đang tuyển dụng. Lúc này, mọi việc sẽ trở nên khó khăn hơn. Bạn sẽ phải theo dõi các quảng cáo tuyển dụng và hỏi han những mối quan hệ xung quanh để biết đơn vị nào đang cần nhân sự. Khi tìm thấy công việc phù hợp với bằng cấp của mình, bạn phải gửi hồ sơ đi ngay. Tất nhiên, để có được công việc ưng ý, bạn không chỉ cần một hồ sơ xin việc tốt mà còn cả những mẫu đơn xin việc đúng chuẩn. Trung tâm hỗ trợ việc làm ở các thành phố sẽ giúp bạn chuẩn bị hồ sơ xin việc, thư xin việc và tìm địa chỉ của nhà tuyển dụng. Liên hệ với các trung tâm này sẽ giúp bạn rất nhiều trong quá trình xin việc, nhất là khi bạn vừa mới đến và chưa có nhiều kinh nghiệm về thị trường tuyển dụng ở đây.

Dưới đây là một số kênh thông tin hữu ích với người nhập cư đang tìm việc làm:

  • Sở lao động Mỹ (DOL) là cơ quan liên bang chịu trách nhiệm giúp đỡ người lao động, người đang tìm việc và người đã nghỉ hưu. Website của cơ quan này có tất cả các thông tin tuyển dụng cho đối tượng sinh viên, người lao động, người sử dụng lao động và các tổ chức khác. Một số thông tin trên trang web có hỗ trợ cả tiếng Tây Ban Nha.
  • One-Stop Career Centers (Trung tâm hỗ trợ việc làm một cửa) nay được gọi là American Job Center (Trung tâm hỗ trợ việc làm Mỹ) chính là một trong những dịch vụ hỗ trợ việc làm phổ biến hiện hay. Dịch vụ này hỗ trợ trọn gói cho các đối tượng tìm việc, bao gồm chuẩn bị hồ sơ, tìm việc làm cũng như các khóa huấn luyện, đào tạo. Bạn có thể dễ dàng tìm thấy địa chỉ của Trung tâm hỗ trợ việc làm Mỹ gần nhất ngay trên trang web này.
  • http://publications.usa.gov/ chuyên cung cấp các ấn phẩm về thị trường tuyển dụng, bao gồm các mẹo tìm việc, thông tin nghề nghiệp, phúc lợi của các công ty và nhiều thông tin khác. Đây là nơi bạn dễ dàng tìm thấy cơ hội nghề nghiệp cho mình.

An toàn[sửa]

Tội phạm[sửa]

Việc bắt giữ các tội phạm chính là điều đáng tiếc cho Mỹ một danh tiếng về tội phạm, mặc dù ít du khách gặp bất kỳ vấn đề nào; Các biện pháp phòng ngừa thông thường và giữ cảnh giác là đủ để tránh rắc rối. Tội phạm thường liên quan đến các băng nhóm và ma túy ở các thành phố bên trong, và với những tranh cãi nóng nảy. Tránh xa và bạn sẽ được yên ổn. Khu du lịch đô thị được bảo vệ nghiêm ngặt và an toàn trước tất cả các tội phạm nhỏ.

Tội phạm nông thôn ở Mỹ có xu hướng rất hiếm hoi và rất cục bộ, chủ yếu xảy ra ở các cộng đồng rất nghèo, khó khăn và dễ tránh. Các khu vực đô thị có khuynh hướng có người vô gia cư, những người có thể đòi hỏi tiền. Nếu bạn cảm thấy bị quấy rối, hãy nói "Không" vững chắc và tránh xa.

Tỉ lệ tội phạm (bao gồm cả tỷ lệ giết người) ở Mỹ cao hơn đáng kể so với hầu hết các nước châu Âu, nhưng thấp hơn hầu hết các nước trên thế giới. Tuy nhiên, tỷ lệ này bị bóp méo bởi bạo lực băng đảng và các tội phạm có tổ chức gần như chỉ có ở một số khu phố nghèo và các thành viên của các nhóm tội phạm có tổ chức đang nhắm mục tiêu lẫn nhau - tất cả những thứ không ảnh hưởng đến phần lớn du khách.

Nhập cư bất hợp pháp và buôn lậu ma túy, và việc xử lý nặng nề của các nhà chức trách, làm cho biên giới Mexico không thể nhập cư. Các đường biên giới chính thức được sử dụng bình thường.

Cảnh sát[sửa]

Các đội ngũ cảnh sát Los Angeles trong một chiếc xe tuần tra

Cảnh sát Hoa Kỳ nói chung lịch sự, chuyên nghiệp, và trung thực. Khi mặc đồng phục, họ cũng chính thức, thận trọng, và lạnh lùng hơn so với cảnh sát tại, chẳng hạn như Mỹ Latinh - đặc biệt là ở các thành phố lớn. Nếu bị cảnh sát giao thông chặn lại, bạn nên giữ bình tĩnh, lịch sự và hợp tác, tránh gây ra những chuyển động bất ngờ và nói rõ mình đang làm gì nếu bạn cần đến ví của bạn hoặc ví để trình bày. Điều đặc biệt quan trọng là bạn có vẻ bình tĩnh và hợp tác nếu bạn không phải là người da trắng, vì người da màu có nhiều khả năng bị sách nhiễu và bạo lực ở Hoa Kỳ hơn người da trắng. Bật đèn xe bên trong và giữ tay trên bánh xe để làm rõ rằng bạn không phải là mối đe dọa; Không rời khỏi xe trừ khi được yêu cầu làm như vậy. Nói chung người lái xe nên nói chuyện với nhân viên cảnh sát khi họ tiếp cận.

Nghiêm cấm hành vi hối lộ với một sĩ quan cảnh sát dưới bất kỳ hình thức nào hoặc dưới bất kỳ hoàn cảnh nào. Văn hóa cảnh sát Hoa Kỳ luôn từ chối hối lộ, và chỉ có gợi ý sẽ rất có thể dẫn đến bắt giữ ngay lập tức của bạn. Nếu bạn cần trả tiền phạt, không \trả cho viên chức; Người đó có thể hướng bạn đến đồn cảnh sát, tòa án hoặc văn phòng chính phủ thích hợp. Hầu hết các vi phạm giao thông nhỏ có thể thanh toán qua bưu điện. Tiền phạt ngày càng tăng có thể được trả trực tuyến hoặc qua điện thoại chỉ trong vòng vài phút khi nhận được vé, mặc dù thường phải trả một khoản phí tiện lợi vài đô la. Hướng dẫn thường được in trên vé.

Có ba loại cảnh sát mà bạn thường gặp nhất: cảnh sát tiểu bang / đơn vị tuần tra đường cao tốc trên các đường cao tốc của tiểu bang, các cảnh sát trưởng làm việc tại các khu vực nông thôn, và các nhân viên cảnh sát do chính quyền thành phố hoặc thị trấn làm việc ở khu vực thành thị. Ngoài ra còn có các sở cảnh sát nhỏ hơn, như cảnh sát quá cảnh hoặc sân bay, tuần tra phương tiện giao thông công cộng và trường đại học hoặc cảnh sát "khuôn viên trường", mà tuần tra các trường đại học. Các nhân viên thực thi pháp luật liên bang nhìn chung chỉ được tìm thấy trong hoặc gần các cơ sở liên bang, chẳng hạn như cảng nhập cảnh, vườn quốc gia và văn phòng chính phủ. Nếu bạn gặp họ ở nơi khác, thường là vì họ đang điều tra các cáo buộc cụ thể về tội phạm liên bang.

Dịch vụ khẩn cấp[sửa]

Quay số 9-1-1 ở bất kỳ điện thoại nào sẽ kết nối với các dịch vụ khẩn cấp (cảnh sát, cứu hỏa, cấp cứu, v.v.). Bất kỳ điện thoại nào ở Hoa Kỳ, bất kể điện thoại dù đó có hoạt động hay không thì vẫn có thể quay số 911, nó sẽ kết nối với nhà mạng gần nhất, và những cuộc gọi đó luôn miễn phí. Trừ khi bạn gọi từ điện thoại di động hoặc Internet, người giám sát cuộc gọi sẽ có thể định vị bạn từ điện thoại bạn đang sử dụng ngay cả khi bạn không nói gì, không bật định vị. Điện thoại di động hiện đại sẽ gửi vị trí GPS của bạn đến một vài mét trong vòng vài giây sau khi quay số 911. Quay số 911 sẽ cung cấp tất cả 3 dịch vụ khẩn cấp đến vị trí của bạn trong vòng 5 phút ở hầu hết các khu vực đông dân cư. Thời gian hỗ trợ có thể lâu hơn ở các khu vực thưa thớt hoặc dọc tuyến đường liên bang.

Trên bất kỳ điện thoại di động GSM (công nghệ tiêu chuẩn ở hầu hết mọi nơi trên thế giới, đặc biệt là ở Châu Âu), bạn cũng có thể quay số 112, đây là số khẩn cấp tiêu chuẩn cho các mạng GSM trên toàn thế giới. Các mạng GSM của Hoa Kỳ (AT&T, T-Mobile và các nhà khai thác khu vực nhỏ hơn) tự động chuyển hướng cuộc gọi 112 đến số 911.

Cũng như ở hầu hết các quốc gia, sử dụng sai dịch vụ khẩn cấp sẽ dẫn đến nhận một cuộc gọi lại từ các cơ quan chức năng cảnh cáo; nghiêm trọng hơn sẽ bắt giữ bạn và án phạt có thể lên đến 36 tháng tù. Nếu bạn là người nhập cư, bạn có thể bị trục xuất vì hành vi gọi cuộc gọi khẩn cấp sai mục đích. Nếu bạn vô tình gọi 9-1-1 (ví dụ: bạn nhấn 0-1-1 mà vô tình gọi - nhận được phản hồi "9-1-1, trường hợp khẩn cấp của bạn?"), bạn phải cố gắng giải thích bạn vô tình gọi nhầm số. Dù vậy, một sĩ quan vẫn có thể xuất hiện hỏi thăm bạn.

Y tế[sửa]

Lưu ý[sửa]

Ở Mỹ, ý thức, tính tự giác luôn đặt lên hàng đầu. Vì vậy, để tránh bị “sốc” khi du lịch Mỹ, bạn nên tìm hiểu kỹ những tập quán dưới đây.

Ăn uống
Người Mỹ rất khắt khe chuyện ăn uống. Khi mua thức ăn, thức uống ngoài hạn sử dụng ra, họ còn rất quan tâm đến lượng calorie, lượng muối, lượng đường, cholesterol và đặc biệt là lượng chất béo được ghi trên sản phẩm. Bao giờ họ cũng tính toán ăn thế nào để cung ứng đủ lượng calorie cần thiết, mà không dư thừa chất dinh dưỡng để tránh các bệnh như béo phì, cao huyết áp… Bởi thế, khác với văn hóa các nước khác rất chú trọng việc ăn ngon, ăn bổ…, không ai khen thức ăn ở Mỹ ngon. Chỉ cần nhanh, gọn và đủ chất là được. Đây cũng là lý do khiến văn hóa thức ăn nhanh (fast food) lên ngôi cùng với các loại hamburger, thịt nguội.
Sức khỏe
Không như ở Việt Nam, bạn có thể “tự chữa trị” bằng cách chạy ra tiệm thuốc tây mua thuốc uống đỡ. Còn ở Mỹ, nhà thuốc chỉ chịu bán thuốc khi bạn trình toa bác sĩ. Nếu không may bị bệnh trên đường tour, bạn chỉ còn cách vào viện hoặc đi khám bác sĩ (dĩ nhiên, chi phí rất đắt). Bởi thế, trước khi đi tour, bạn nên mua bảo hiểm để phòng khi ốm đau vẫn có tiền trang trải. Tốt nhất là khi sửa soạn hành lý, bạn nên chuẩn bị sẵn những loại thuốc thông thường (cảm, sốt, đau bụng…) để kịp sử dụng khi “có chuyện”. Nếu có bệnh, bạn nên chuẩn bị thuốc đặc trị mang theo để tránh tốn kém không cần thiết.
Vệ sinh công cộng – hút thuốc lá
Đây là nếp sống đã đi vào tiềm thức và tự giác của tất cả người Mỹ. Tuy không khắt khe như Singapore nhưng chính quyền Mỹ vẫn có luật phạt vi cảnh những người xả rác nơi công cộng. Ở Mỹ, một số nơi công cộng, bạn không được phép hút thuốc. Bạn cũng không được phép hút thuốc trên máy bay. Nếu hút thuốc trong toa-lét sẽ bị phát hiện ngay bởi máy báo khói.
An ninh
Dù an ninh ở Mỹ khá tốt nhưng ngay trong thành phố cũng có những khu vực du khách không nên lai vãng. Tốt nhất là bạn nên tham khảo nhân viên khách sạn hoặc cảnh sát địa phương để biết khu vực nào cần tránh.

Đất nước này kêu gọi du khách tiết kiệm điện, nước và bảo vệ môi trường bằng cách dán đầy các yêu cầu "chỉ sử dụng khăn khi thật sự cần thiết" trong phòng tắm của khách sạn. Ở Mỹ, việc đưa tiền tip (tiền thưởng) là một quy định bắt buộc. Một số nhà hàng, khách sạn đều có cộng sẵn từ 10% – 25% phí phục vụ trong hóa đơn. Nếu không, bạn nên để lại tiền tip trên bàn ăn trước khi ra về hoặc đưa tận tay người phục vụ.

Cẩn thận hơn, các loại giấy tờ đều cần được photocopy ra một bản riêng để phòng khi mất thì có cơ sở xin lại. Để an toàn trên những chuyến du lịch xa, tốt nhất hãy sử dụng thẻ tín dụng (credit card), tiền mặt chỉ mang theo hạn chế và chủ yếu là tiền lẻ để tiện sử dụng ở sân bay, trên đường tour.

Liên hệ[sửa]


Bài hướng dẫn này chỉ mới ở dạng dàn bài nên nó cần bổ sung nhiều thông tin hơn. Hãy mạnh dạn sửa đổiphát triển nó!